Vợ gài liên tục lừa dối chồng để “quan hệ” với đồng nghiệp

Tôi chung sống với vợ được 12 năm rồi, cả hai chúng tôi đều đã ở ngưỡng tuổi 40. Tôi cứ tưởng vợ chồng hạnh phúc, nhưng rồi phát hiện ra rằng vợ tôi ngoại tình với một đồng nghiệp nam.

Khi bị phát hiện, cô ấy nói đã chủ động cắt đứt mối quan hệ bất chính này từ vài tháng trước rồi. Cô ấy thề thốt rằng đó chỉ là trong chốc lát thôi, mối quan hệ chẳng có ý nghĩa gì.

Nhưng vài tuần trước tôi tình cờ gặp một người bạn của cô ấy ở bar, chỉ sau vài ly cô bạn kia đã phun hết ra cho tôi biết, rằng thực ra vợ tôi ngoại tình với đồng nghiệp từ 3 năm trước rồi.

Về nhà, tôi chất vấn vợ và cô ấy thú nhận chuyện đúng là như vậy. Rồi cô ấy đổ lỗi cho tôi, rằng tôi đã quá ham công việc mà không quan tâm gì đến cô ấy.

Kết quả hình ảnh cho quy ba ngoai tinh
Ảnh minh họa (Nguồn: The Huffington Post)

Tôi nghĩ mình có quyền được biết tất cả về những gì cô ấy đã làm – mối quan hệ này bắt đầu từ khi nào, như thế nào, tại sao điều đó lại xảy ra, gã kia mang lại cho cô ấy cái gì mà tôi không thể mang lại cho cô ấy.

Nhưng cô ấy từ chối nói chuyện. Tôi muốn phát điên. Điều khó chịu nhất là cô ấy vẫn dính líu đến thằng cha kia qua công việc dù hai người không còn chung chỗ làm. Họ vẫn gặp nhau qua các cuộc họp và hội thảo. Tôi không chấp nhận được điều này, nhưng cô ấy nói đó là công việc và cô ấy không có lựa chọn.

Tôi cố gắng nhìn mọi chuyện tích cực để mà sống tiếp nhưng không dễ dàng. Điều tôi nhìn thấy là thằng cha này vẫn quanh quẩn đe dọa hôn nhân của tôi còn vợ tôi thì từ chối thành thật với chồng. Tôi vẫn còn những hoài nghi không được giải đáp và chuyện gì xảy ra nếu vợ tôi vẫn tiếp tục lén lút qua lại với người tình?

Tôi nói với cô ấy thay đổi công việc không phải điều làm ngay được trong một sớm một chiều nhưng để chứng minh cho tôi thấy cô ấy thực sự trân trọng cuộc hôn nhân này, cô ấy cần làm như vậy.

Song đến giờ tôi vẫn chưa thấy cô ấy có biến chuyển trong việc kiếm nơi làm mới. Tôi có nên giữ lại cuộc hôn nhân này nữa không?

Theo Vietnamnet

Đọc tiếp nhiều bài hơn tại: NiceBlogger.Net

Chiếc khuy áo bật ra là kết thúc cuộc tình?

Anh là người mở khuy, còn tôi lại là kẻ lủi thủi tự cài vào… Cảm giác ấy thật tồi tệ.

Ba năm yêu nhau, tôi và anh ấy chưa một lần đi quá giới hạn nhưng chuyện tò mò về cơ thể nhau thì không tránh được. Tôi cũng thế và anh cũng vậy.

Có lẽ, điểm yếu lớn nhất của tôi là quá nhạy cảm nên nhiều lúc không rõ đánh giá của mình là đúng hay sai.

Tôi ở trọ cùng hai đứa bạn, còn anh thì sống cùng em trai. Chúng tôi ít khi có không gian riêng ở phòng mà tôi lại nhất định không chịu bước chân vào nhà nghỉ nên chỉ còn cách ra công viên “tâm sự”.t

Chiếc khuy áo bật ra là kết thúc cuộc tình? - 1
Cuộc tình vẫn tốt đẹp cho đến ngày chiếc khuy áo mở (ảnh minh họa)

Thì trong lúc ôm hôn nhau, anh cũng tò mò cho tay vào trong áo tôi, rồi lần mò mở khuy áo ngực. Lạ một điều, lúc “xong việc” rồi anh không bao giờ giúp tôi cài lại khuy áo. Một mình tôi lủi thủi, xoay sở, luống cuống và đến khi cài xong, quay sang thì đã thấy anh cắm mặt vào điện thoại.

Tôi rất tủi thân. Để anh khám phá cơ thể mình tôi đã cảm thấy… có gì đó mất mát rồi, anh lại hờ hững như thế… Có phải như thế là vô trách nhiệm và thiếu tôn trọng mình?

Mà tôi nghĩ, việc ấy cần sự nhạy cảm, tinh tế và chủ động của bạn trai chứ nếu để tôi nhắc: “Anh cài lại cho em!” thì lại là câu chuyện khác rồi.

Sự hờ hững ấy của anh khiến tôi không muốn hẹn hò, không muốn gần gũi anh nữa. Mỗi lúc hai đứa cãi vã, tôi lại nghĩ đến cảnh mình lủi thủi tự chỉnh trang quần áo rồi thêm cáu giận, thậm chí nói chia tay…

Liệu tôi có quá nhạy cảm không? Mới thế này mà anh ấy đã hờ hững, liệu khi tôi trao hết rồi thì anh ấy còn vô tâm thế nào nữa? Tôi nghe vài người bạn kể chuyện, lúc yêu nhau được người yêu đối xử tốt nhưng khi “bước xuống giường” rồi mọi thứ lại khác hẳn.

Người đàn ông tốt hay xấu, có trách nhiệm hay không chỉ khi trải qua “chuyện đó” rồi mới lộ rõ bản chất, liệu điều này có đúng?

Tâm sự của bạn V. (24 tuổi)

Trả lời

Bạn V. thân mến!

Với câu chuyện của bạn, bản thân tôi, từ sâu thẳm trái tim, tôi cũng thấy “phẫn nộ” như bạn về cách ứng xử của bạn nam kia.

Chiếc khuy áo bật ra là kết thúc cuộc tình? - 2
PGS-TS Trần Thu Hương

Bởi, ở một góc độ nào đó, cách ứng xử ấy, như bạn đã nói, thể hiện sự “vô trách nhiệm và thiếu tôn trọng” người yêu. Và tôi thấy rằng, thắc mắc này của bạn không chỉ dừng lại trong mối quan hệ yêu đương mà còn tiến triển xa hơn: Liệu khi hai người cưới nhau về, anh ấy, với tư cách là “chồng mình”, có thực sự yêu thương mình, tôn trọng mình và chăm lo cho mình không?

Nếu điều tôi nghĩ là đúng thì giữa bạn và anh ấy sẽ có nhiều rào cản lớn hơn như: bạn không muốn gần gũi anh ấy, cáu giận, nói lời chia tay…

Nên chăng, giữa bạn và anh ấy cần có một khoảng lặng để hai người suy nghĩ thật kỹ và thật sâu về mối quan hệ của hai người, về những mong muốn trong tương lai và về những hệ quả nếu xảy ra các xung đột và mâu thuẫn.

Hy vọng hai bạn sẽ tìm thấy những điều tốt đẹp nhất trong mối quan hệ thực tại này. Trân trọng!

Đọc tiếp nhiều bài hơn tại: NiceBlogger.Net

Chửi em cướp chồng chị thì cứ tới mà lôi anh ấy ra khỏi giường em

Em không lấy chồng mà em chỉ đi ngoại tình với chồng người khác. Đúng là như thế, nhưng em có một phương châm, không dụ dỗ người ta mà để đàn ông tự ngã vào lòng mình.

Kết quả hình ảnh cho Chửi em cướp chồng chị, cứ tới mà lôi anh ấy ra khỏi giường nhà em

Với người ngoài và xã hội, em đúng là một kẻ cướp chồng. Chính xác, vì em chỉ là người đến sau, sau khi anh ấy đã có vợ, có con. Với chị, em cũng là một “con đàn bà đê tiện” đi cướp chồng của kẻ khác, sống vui vẻ bên kẻ khác mà kẻ đó là chồng chị. Đúng là vậy, nhưng em nói với chị rằng, em không cướp chồng chị. Đó là do anh ta tự nguyện, anh ta đã chán chị, đã không còn yêu chị nữa. Anh ta bây giờ ngoài em ra chẳng biết đến ai khác. Chị thấy đấy, em đâu phải là kẻ lên kế hoạch cướp chồng chị. Là tự anh ta lăn xả vào, em đã nói rồi, đã giục anh ta gọi cho chị rồi, anh ta vẫn làm ngơ.

Chị không còn quan trọng với anh ta nữa. Đàn ông là thế chị ạ. Một khi họ đã chán rồi, họ có thể tìm mọi lý do để tìm của lạ. Em là của lạ của anh ta, và rất có thể, một ngày nào đó, em cũng trở thành của quen. Em cũng không còn tác dụng với anh ta nữa, hoặc là, chỉ là người qua đường hoặc là người để anh ta tìm đến khi anh ta cảm thấy quá thiếu thốn chuyện ấy.

Nhưng không sao, em chấp nhận chuyện này rồi. Vì em vốn hiểu đàn ông hơn ai hết, ít ra là hơn chị. Em sống không cần chồng, kẻ nào yêu em, cho em được nhiều thứ, chăm sóc được em tốt, mua cho em nhiều đồ đắt tiền, cho em có được cuộc sống sung sướng, em chấp nhận. Dù đó chỉ là thứ tình yêu tạm bợ, chớp nhoáng, giống như với chồng chị bây giờ.

Em không lấy chồng mà em chỉ đi ngoại tình với chồng người khác. Đúng là như thế, nhưng em có một phương châm, không dụ dỗ người ta mà để đàn ông tự ngã vào lòng mình. Với một người đàn ông thấy em, thấy sự quyến rũ của em mà có thể coi em là em gái, là bạn đơn thuần, em sẽ tôn kính cả đời. Nhưng em chưa tìm được gã nào như thế. Bởi, họ chỉ chăm chăm vào cái vòng một của em, chăm chăm vào khuôn mặt xinh và thân hình gợi cảm của em. Họ là những kẻ như mèo thấy mỡ, cứ thấy em như vậy, chưa chồng con, chưa có gì là họ nghĩ, em sẵn sàng cho họ tất cả. Ừ thì nếu họ muốn, em xin chiều. Với một điều kiện, đã yêu em thì yêu hết lòng, đã chăm em thì chăm hết dạ, đừng bao giờ hai lòng.

Chị phát hiện ra anh có bồ từ lâu rồi đúng không? Em cũng đã hỏi anh về gia đình chị. Anh ta nói, anh ta không còn yêu chị, ở bên chị thật nhạt nhẽo và thiếu sức sống. Anh ta cần em. Em cũng luôn nói với anh ta rằng, đàn ông là phải yêu vợ thương con, phải coi trọng bản thân người phụ nữ đã hi sinh vì mình. Nhất là khi họ đã sinh con cho mình. Đàn ông không nên phản bội lại tấm chân tình của người vợ. Nhưng anh ta không đồng ý, anh ta chấp nhận yêu em và còn nói, nếu chị phát hiện ra thì anh ta sẽ có cách xử lý. Em không hiểu anh ta định xử lý thế nào.

Em thích người đàn ông chung thủy, em hi vọng anh ta sẽ vì gia đình chị mà chia tay với em. Nếu như vậy, em không luyến tiếc gì. Nhưng anh ta không làm thế, anh ta mê muội em rồi. Chị gọi cho em buông lời xúc phạm, lăng mạ, em chấp nhận. Nhưng chị bảo em cướp chồng thì không phải. Anh ta cứ ăn vạ ở nhà em, anh ta cứ đòi ngủ với em. Em đã nói không đồng ý nếu như anh ta còn yêu chị và cho anh ta quay về làm lại từ đầu nhưng anh ta lắc đầu từ chối.

Đó chị, bây giờ thì chị đã rõ bộ mặt thật của chồng mình. Em như chị, em chẳng thèm người đàn ông như thế này. Bản thân em chưa có con, chưa có gia đình, với em không quan trọng. Còn với chị, chị nên sống vì con, vì một người đàn ông thực lòng yêu chị chứ không nên chạy theo một gã như thế này! Đó là lời khuyên chân thành của em. Từ bỏ đi chị ạ. Đàn ông như anh ta thật hèn hạ.

Còn nếu chị nghĩ em nói sai, chị tin là anh ta quay về bên chị và con, chị hãy thử tới và kéo anh ta ra khỏi giường nhà em. Nếu như anh ta không bao giờ quay lại nơi này nữa, em thật sự cảm thấy vui, em nhận mình sai và cầu chúc cho chị hạnh phúc…

Theo kienthuc

Đọc tiếp nhiều bài hơn tại: NiceBlogger.Net

Muốn lấy được chồng tốt, thử xem lại mình đã có được những phẩm chất vợ chuẩn này chưa?

Bạn có biết, cách tốt nhất để “hút” được một người chồng tốt chính là bản thân bạn cũng phải là một người vợ tuyệt vời?

Phụ nữ nào mà chẳng mong chờ một người đàn ông tốt đến bên mình và hỏi mình làm vợ, nhất là ở văn hóa Á Đông, cuộc đời một người phụ nữ đã lập gia ít nhiều phụ thuộc vào người chồng. Thế nhưng, hãy gạt qua những yếu tố định mệnh hay toan tính, phần lớn đàn ông và phụ nữ kết đôi dựa trên những nền tảng phẩm chất tương đồng nhau, đó có thể là sự “môn đăng hậu đối”, hay là điểm chung về tính cách, quan điểm sống hay đơn giản chỉ là “hợp nhau” một điều gì đó. Thế cho nên, nếu bạn muốn lấy được một người chồng tốt, bạn trước hết cũng phải có phẩm chất của một người vợ xứng đáng.

Thử nhìn lại mình xem bạn đã có được bao nhiêu trong số các phẩm chất nên có của một người vợ tốt!

1. Bạn chín chắn và không đỏng đảnh

Điều này không có nghĩa là bạn phải luôn dễ đoán và không bao giờ làm gì khó đoán, chỉ cần bạn không phải là kiểu người “nói một đàng, làm một nẻo” và khó lường đến mức đánh đố người khác. Một cô nàng khó đoán có thể khá thú vị để yêu, nhưng một người vợ đỏng đảnh sớm nắng chiều mưa và khó đoán thì quả là mệt mỏi đấy.

Muốn lấy được chồng tốt thử xem lại mình đã có được những phẩm chất vợ chuẩn này chưa?

Muốn lấy được chồng tốt thử xem lại mình đã có được những phẩm chất vợ chuẩn này chưa?

Ảnh: Internet

2. Bạn yêu bản thân (nhưng không phải chỉ biết có mình)

Chảnh chọe và luôn xem mình là “cái rốn vũ trụ” và bắt người khác phải chiều theo mình là phẩm chất đàn ông rất ghét ở phụ nữ. Nhưng biết yêu quý và trân trọng bản thân thì lại khác, đàn ông bị thu hút bởi những cô nàng có lòng tự trọng và tự tôn đúng mực.

3. Bạn hiểu rõ chính mình

Một người đủ trưởng thành và sẵn sàng cho cuộc sống hôn nhân cần phải hiểu rõ thế mạnh và hạn chế của chính mình, biết mình thích và không thích điều gì. Họ biết mình cần gì ở bạn đời và có thể đưa ra yêu cầu một cách rõ ràng. Ở đời, khó chịu nhất chính là phải chịu đựng một người không biết mình muốn gì.

4. Bạn yêu người ta không toan tính

Khi yêu ai đó với đúng nghĩa của tình yêu mà không toan tính điều gì, bạn mới có thể vun đắp trọn vẹn cho mối quan hệ. Khi đó, bạn mới có thể yêu với tất cả đam mê và sẵn sàng ràng buộc nhau mà không sợ hãi điều gì.

Muốn lấy được chồng tốt thử xem lại mình đã có được những phẩm chất vợ chuẩn này chưa?

Muốn lấy được chồng tốt thử xem lại mình đã có được những phẩm chất vợ chuẩn này chưa?

Ảnh: Internet

5. Và bạn cũng sống trọn vẹn vì chính mình

Khi bước vào cuộc sống hôn nhân, sẽ có rất nhiều ràng buộc và trách nhiệm. Nếu một cô gái từ lúc còn độc thân đã không thể sống đúng với cách mình muốn và cân bằng được tác động của người khác thì đến khi lấy chồng sao có thể chịu nổi áp lực của cuộc sống hôn nhân đây?

6. Bạn tử tế với mọi người xung quanh

Tất nhiên là bạn muốn lấy một người chồng tử tế chứ chẳng lai lại muốn lấy chồng xấu tính chỉ biết có bản thân mình mà chẳng muốn giúp đỡ ai. Đàn ông cũng thế thôi, họ đánh giá cao sự tự tế của mà người phụ nữ dành cho người xung quanh. Và đó cũng là phẩm chất rất cần thiết của một người vợ.

7. Bạn tôn trọng chính mình và mọi người

Sự tôn trọng luôn luôn phải đến từ hai phía. Nếu bạn muốn được người khác tôn trọng thì chính bạn cũng phải biết cư xử phải phép và tôn trọng họ. Một người phụ nữ muốn được đàn ông tôn trọng thì cũng phải biết tôn trọng đàn ông. Có lẽ bạn nên xem lại việc chê bai nói xấu và tỏ ra coi thường đàn ông đi nhé.

8. Bạn có thể lãng mạn nhưng đừng sống trên mây

Hãy thực tế đi nào, đây là đời thực chứ không phải cổ tích. Người đàn ông bạn yêu bạn cưới là một người bình thường chứ chằng phải hoàng tử nào cả, thế nên đừng mong đợi một tình yêu hay cuộc hôn nhân cổ tích mà trong đó bạn là một nàng công chúa. Cứ mơ mộng như thế rồi vỡ mộng là chua chát lắm đấy nàng ạ.

Muốn lấy được chồng tốt thử xem lại mình đã có được những phẩm chất vợ chuẩn này chưa?

Muốn lấy được chồng tốt thử xem lại mình đã có được những phẩm chất vợ chuẩn này chưa?

Ảnh: Internet

9. Bạn trung thực và muốn người khác cũng vậy

Thiếu trung thực hay lừa dối dù dưới bất cứ hình thức nào cũng sẽ hủy hoại một yếu tố quan trọng nhất của một mối quan hệ, đó là niềm tin. Khi bạn luôn trung thực và chân thành với người mình yêu, bạn cũng đồng thời đặt ra một tiêu chuẩn tương tự với họ, và người kia sẽ bớt đi rất nhiều nguy cơ lừa dối bạn.

10. Bạn rõ ràng với tình yêu cũ và trọn vẹn với người mới

Có thể bạn từng trải qua những cuộc tình đau khổ trước đây, nhưng bạn xem nó như quá khứ đã khép lại và không còn lăn tăn gì nữa. Khi người đàn ông của đời bạn xuất hiện, bạn hoàn toàn dành tình yêu trọn vẹn và tươi mới cho anh ấy.

11. Bạn quan tâm và biết chăm sóc tốt cho sức khỏe của bản thân

Chỉ có trong phim tình cảm ủy mị đàn ông mới yêu những cô nàng yếu ớt thôi bạn ạ. Trong đời thực, họ yêu những cô nàng khỏe mạnh và biết chăm sóc bản thân. Sức khỏe tốt cũng là một nền tảng cần thiết để tính chuyện lâu dài, bởi hôn nhân chẳng phải là một cuộc dạo chơi, nó thật sự cần rất nhiều sức lực để vun đắp đấy.

12. Bạn có mục tiêu rõ ràng và hết mình vun vén cho mối quan hệ

Khi bạn muốn cùng ai đó đi hết cuộc đời, tình yêu đó không còn chỉ là cảm xúc “chỉ yêu thôi là đủ” mà nó cần một kế hoạch để đơm hoa kết trái. Đàn ông trưởng thành và có đầu óc sẽ chọn người phụ nữ có thể cùng mình phát triển, cùng mình đạt được những mục tiêu của cuộc đời và chắc chắn phải là nội tướng có thể quán xuyến được một gia đình. Và khả năng đó thể hiện ngay từ khi yêu, trong cái cách bạn vun vén cho mối quan hệ cùng chàng.

Đọc tiếp nhiều bài hơn tại: NiceBlogger.Net

Tâm sự của một NGƯỜI ĐÀN BÀ NGOẠI TÌNH – ai cũng nên đọc một lần

Tôi ngước nhìn lên bức ảnh cưới treo ở góc phòng, hai kẻ kia đang tay trong tay, tay ôm hoa tươi cười mãn nguyện.

Mười năm trước chắc hẳn cả tôi và chồng tôi đều nghĩ, được cùng nhau sống dưới một mái nhà là niềm hạnh phúc nhất thế gian. Thực ra thì cũng đã có những ngày như vậy.

Cho đến khi áo cơm đè nặng, và những đứa con lần lượt ra đời…

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Thỉnh thoảng tôi vẫn có cảm giác không hiểu nổi mình, không hiểu bản thân mình đang thực sự muốn gì. Tôi có còn yêu chồng tôi nữa không? Tại sao vợ chồng sống với nhau bao nhiêu năm, rồi một ngày nhận ra chẳng còn niềm hứng khởi, yêu thích và rung động nào nữa. Chúng tôi đã cùng nhau đi qua những tháng năm như thế, bận rộn mưu sinh và lơ là yêu thương, hiểu nhau rõ đến mức nhàm chán. Tôi dù sao đi nữa cũng chỉ là đàn bà, có thể mạnh mẽ ngoài đời nhưng trong tình yêu vẫn cần những lời âu yếm. Nhưng chồng tôi thì cho rằng: lãng mạn chỉ dành cho những kẻ yêu nhau chưa vướng bận gia đình. Có nhiều lúc tôi thèm một vòng tay ôm, thèm một nụ hôn cho ngày kỉ niệm nào đó mà anh đã quên vì cho rằng nó vẽ vời. Và giờ tôi cũng không nhớ, lần cuối cùng chúng tôi hôn nhau là khi nào nữa.

Tôi gặp người đàn ông ấy trong một bữa tiệc nhỏ. Người đàn ông ấy cũng như tôi, đã có gia đình. Vậy mà cái cách anh ta nhìn tôi, hỏi han quan tâm tôi khiến tim tôi loạn nhịp. Người đàn bà dễ bị khuất phục nhất là khi họ cô đơn. Có lẽ anh ta xuất hiện vào lúc tôi cảm thấy mình cô đơn và chống chếnh. Tối đó anh đưa tôi về, dừng cách xa nhà một đoạn vơí lí do “sợ chồng em thấy hiểu nhầm lại khổ em”.

Tôi bước vào nhà, thấy chồng đang kéo chăn đắp lại cho con, miệng phàn nàn với tôi về việc thằng lớn học hành chểnh mảng, còn con bé con thì bướng bỉnh cứng đầu. Rồi anh hỏi tôi vài câu trước khi chìm vào giấc ngủ. Tôi nằm bên cạnh anh, xấu hổ nhận ra lòng mình đang nghĩ về một người đàn ông khác.

Chuyện gì cũng thế, đã có sự khởi đầu thì mọi chuyện tiếp theo chẳng có gì là khó khăn. Tôi và anh ta từ vài tin nhắn, vài cuộc gọi rồi gặp gỡ nhau, ăn tối, cà phê, hẹn hò. Mỗi ngày trôi qua đều nhớ nhau đến cuồng dại. Cảm giác đó không phải tôi chưa từng có với chồng tôi, chỉ có điều nó quá xa rồi. Người đàn ông này đang làm cho tôi nhận ra tôi không phải là một phụ nữ hai con tẻ nhạt và đơn điệu. Mỗi lời anh ta nói, mỗi việc anh ta làm đều khiến tôi hài lòng và xúc động.
Một lần sau cuộc hẹn, anh ta đề nghị cả hai vào khách sạn. Đúng là tôi si mê anh ta thật, nhưng lên giường cùng anh ta tôi lại thấy phân vân. Tôi không phải là kẻ độc thân, đi đến giới hạn cuối cùng của tình yêu rồi sẽ nhận được gì? Cuối cùng tôi đành làm một phép thử. Chúng tôi đi thuê một phòng nghỉ nhỏ, cảm giác như anh ta cũng không quá vồn vập, vội vàng. Bởi có lẽ trong đầu anh ta đang nghĩ: Tôi trước sau gì chả là của anh ta. Tôi cởi một vài nút áo rồi hỏi:

-Vì sao anh yêu em?

– Vì em đáng được yêu mà.

-Chúng ta có thể mãi ở bên nhau không?

– Cả hai chúng ta đã có gia đình rồi mà. Như thế này chẳng tốt hơn sao?

-Vậy thì anh bỏ vợ, còn em bỏ chồng. Chẳng lẽ mình cứ mãi thế này?

Người ta thường nói trong tình yêu, đàn ông và đàn bà là hai sự khác biệt. Đàn ông có thể lên giường với cả những phụ nữ họ không có tình cảm. Còn đàn bà chỉ ngủ với người mà họ yêu. Đàn ông ngoại tình rồi sẽ trở về với vợ con. Đàn bà khi đã ngoại tình thì chẳng muốn về nhà nữa.

Trong phút giây, tôi nhận thấy ánh nhìn anh ta có chút sửng sốt. Anh ta bắt đầu nói năng không còn được mạch lạc với muôn vàn lý do. Và tôi trong cơn mê sảng vì yêu vẫn còn đủ thông minh để nhận ra anh ta không muốn vứt bỏ gia đình của mình. Anh ta cũng ngoại tình, tôi cũng ngoại tình, nhưng xét cho cùng là tôi thua hẳn anh ta. Tôi đi ra khỏi nhà nghỉ, không thèm nói một câu từ biệt.

Tôi về nhà mẹ đẻ hai ngày để đầu óc mình tỉnh táo lại. Tôi kể chuyện mình cho mẹ nghe. Mẹ buồn bã nhìn tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ vừa thất vọng, vừa thương xót. Mẹ nói: “Cuộc đời có phải là tiểu thuyết ngôn tình đâu mà con đòi hỏi nhiều thế. Chồng con yêu con là muốn bên con cả đời. Còn người đàn ông kia yêu con vì muốn cùng con đi một đoạn đường ngắn ngủi. Chồng con không dùng quá nhiều sức lực và thời gian cho con, bởi nó còn phải để dành sức lực chăm lo cho gia đình, cuộc sống. Còn người đàn ông kia yêu con tưởng như chết đi sống lại bởi anh ta chỉ cần yêu con một vài hôm, ngủ với con một vài đêm rồi sẽ vứt bỏ con. Chồng con chăm sóc cho cuộc sống của con. Còn người đàn ông kia chỉ chăm sóc cho tình cảm của con thôi. Con sẽ chẳng thể tìm đâu ra, một người vừa làm tròn trách nhiệm người chồng người cha lại cuồng nhiệt yêu đương và lãng mạn như một người tình. Đừng có tự làm khó mình như thế. Ngôi nhà hôn nhân, bước ra thì dễ, muốn về rất khó, con hãy cẩn trọng từng bước đi”.

Tôi ngồi nghe từng lời của mẹ, cảm giác miệng mình khô khốc không nói thành lời. Giá như mẹ tát cho tôi vài cái, có lẽ tôi đỡ đau hơn những lời mà mẹ vừa nói. Bởi vì càng nghe tôi càng nhận ra tôi là một người đàn bà không ra gì, cảm thấy ghét chính mình, khinh bỉ chính mình. Làm người ai cũng có lúc đúng lúc sai. Và khi sai, người ta có thể ngụy biện bằng muôn vàn lí do, nhưng ngoại tình thì chỉ có sai chứ không bao giờ đúng. Mẹ tôi nói: Lạc đường không đáng sợ, điều đáng sợ nhất là không biết mình muốn đi đâu.

Tôi mở mắt khi mặt trời đã chói lòa qua khung cửa sổ. Không gian im ắng lạ thường, không có tiếng léo nhéo mè nheo của lũ trẻ, một lúc mới nhớ ra hôm nay là chủ nhật. Có tờ giấy nhỏ đặt ở đầu giường, trong đó là nét chữ nguệch ngoạc của chồng tôi: “Thấy mẹ ngủ ngon, ba bố con không nỡ thức. Bố con anh đi sang ông bà nội, mẹ dậy rồi sang sau nhé”. Bật mình ngồi dậy, nắng chói hắt vào mặt. Đúng mà, phải đi qua đêm tối, mới thấy được sự rực rỡ của ánh vầng dương. Hạnh phúc chẳng ở đâu xa, cớ sao cứ mệt nhoài đi đâu tìm kiếm.

Theo PLO

Đọc tiếp nhiều bài hơn tại: NiceBlogger.Net

Sốc khi nhìn chồng và chị dâu đang rên rỉ trên giường.

Thế giới trong tôi như sụp đổ khi tận mắt chứng kiến những gì chồng đã gây ra cho tôi.

Tôi lấy chồng cách đây 5 năm và hiện tại đang ở nhà chồng cùng với bố mẹ chồng và anh chị chồng. Vì mọi người bên nhà chồng đều có tính khí dễ chịu nên tôi không cảm thấy bất tiện cho lắm dù nhiều lúc sinh hoạt chung không tránh khỏi phiền phức, đụng chạm.

Chồng tôi là người đàn ông ít nói, hơi lạnh lùng và vô tâm một chút nhưng tôi không có điểm gì phiền lòng. Tuy nhiên, sau một thời gian chung sống, tôi nhận ra giữa anh và chị dâu có mối quan hệ khá khác biệt. Sau vài lần tìm hiểu tôi mới biết chị dâu và anh từng học chung với nhau hồi đại học, khá thân thiết và chính anh là người giới thiệu chị cho anh trai.

Hiện tại là người một nhà nên hai người họ vẫn thân thiết. Thấy anh trai và bố mẹ chồng không ý kiến gì nên tôi cũng nhắm mắt cho qua, nghĩ mình không nên hẹp hòi như thế.

Kết quả hình ảnh cho ngoai tinh o nha nghi
Tôi luôn cảm thấy có điều gì bất ổn giữa chồng và chị dâu (ảnh minh họa)

Thỉnh thoảng tôi vẫn hay chạnh lòng khi chồng luôn tỏ thái độ quan tâm chị dâu thấy rõ. Nhiều khi tôi tự hỏi mối quan hệ của chồng tôi và chị dâu có điều gì ám muội không nhưng rồi lại tự trấn an mình vì chồng tôi là người đàn ông mẫu mực, đâu thể làm cái điều trái luân thường đạo lý như thế. Vậy mà có ngờ đâu, sự thật phũ phàng hơn tôi tưởng.

Sáng hôm nay tôi bị đau bụng kinh bất ngờ nên xin nghỉ làm một buổi. Mệt mỏi nên tôi cứ nằm bẹp trên giường, mãi gần 10 giờ mới dậy xuống nhà nấu bát mỳ tôm. Vừa ăn tôi vừa nhắn tin cho chồng hỏi anh có ngủ ngon không. Phải nói thêm là mấy hôm nay con gái ở bên nhà ngoại chơi nên tôi sang phòng con ngủ do chồng tôi hay thức khuya xem đá bóng.

Không thấy chồng trả lời, đoán anh đang bận nên tôi cũng thôi. Sực nhớ ra mấy cái quần đùi cũ, tôi mới lên phòng tìm để đem vứt. Cửa phòng vợ chồng tôi khép hờ, có cái quần đùi kẹt giữa cánh cửa, tôi chép miệng “Chắc sáng dậy muộn vội quá nên vứt đồ lung tung thế này!”.

Vừa chạm tay vào cái quần đùi để nhặt lên, tôi bần thần cả người khi nghe thấy tiếng rên rỉ khe khẽ phát ra từ phòng mình. Hé cửa để nhìn cho rõ, tôi thấy chồng tôi và chị dâu đang quấn lấy nhau trên giường. Chưa bao giờ tôi thấy chồng nhiệt tình như thế, anh thậm chí còn giật tung chiếc áo lót mỏng manh trên người chị dâu như thể muốn làm đứt nó. Họ say sưa đến mức không phát hiện ra tôi.

Tôi chạy vội ra khỏi nhà, suýt thì đâm vào chiếc xe máy phóng ngang qua. Tôi lao lên xe buýt, cứ thế ngồi khóc như mưa. Sao chuyện kinh khủng này lại xảy ra với tôi? Sao chồng tôi lại dám làm cái chuyện loạn luân ấy?

Tôi về nhà, ôm chầm lấy mẹ, vừa khóc vừa kể. Mẹ cũng ôm tôi, hai mẹ con cùng khóc, mẹ hiểu nỗi đau đớn tôi đang phải trải qua. Mẹ khuyên tôi tốt nhất nên ly hôn, đừng trở về căn nhà đó nữa.

Giờ tôi phải làm sao? Tôi nên dứt khoát ly hôn người đàn ông khốn nạn đó phải không? Con gái tôi sẽ hiểu cho quyết định này của mẹ nó phải không?

Theo Motthegioi

Đọc tiếp nhiều bài hơn tại: NiceBlogger.Net

Bắt quả tang em dâu ngoại tình và lời đề nghị choáng của anh rể

Thế thì em phải làm theo yêu cầu của anh thôi. Đàn ông ngoại tình thì không sao em ạ, anh vẫn có thể giữ được gia đình của mình. Còn em thì mất cả chì lẫn chài đấy, nghĩ cho khéo vào.

Vợ chồng tôi có một cuộc sống bình thường, chồng tôi là kiểu người ít nói, khô khan. Trước đây, yêu anh tôi không hề phát hiện ra điều này. Chỉ là từ sau khi cưới nhau về, tình cảm vợ chồng cứ nhạt dần. Tôi mong lắm những hành động lãng mạn yêu thương của chồng nhưng anh lại chẳng để ý đến. Nhiều lúc tôi chủ động và gợi ý anh thì anh bảo xin cô đừng có hâm nữa. Lúc đó tôi có cảm giác bực bội xen lẫn chút tự ti, e ngại.

Nhiều lần tôi tự hỏi, không biết có phải tôi kém hấp dẫn chồng rồi không ? Nói thật, tôi đã 32 tuổi, có một đứa con trai rồi nhưng trông tôi không đến nỗi quá già. Ai cũng bảo vậy, thân hình tôi không được chuẩn lắm nhưng chưa đến mức sồ sề, chảy xệ. Vậy mà tôi không hiểu sao chồng lại bỏ mặc tôi được.

Có lẽ do quá thiếu thốn tình cảm nên tôi đã ngã vào vòng tay người khác. Tôi đã gặp được một người yêu và hiểu tôi mọi thứ. Tôi chẳng cần nói ra suy nghĩ của mình anh đã hiểu cần làm gì cho tôi. Trong khi tôi chung sống với chồng hàng ngày mà chồng không hề biết sở thích của tôi. Vậy nên, tôi đã lén lút ngoại tình, qua lại với người tình bí mật của mình.

Kết quả hình ảnh cho em dâu ngoại tình và lời đề nghị của anh rể
( ảnh minh họa )

Mỗi lần gặp nhau chúng tôi đều có những giây phút tuyệt vời, anh không chê tôi ở một điểm nào. Anh luôn biết cách chiều chuộng khiến tôi ngất ngây trong hạnh phúc.

Một hôm khi tôi vui vẻ khoác tay tình nhân bước vào nhà nghỉ thì tôi sững sờ. Trước mắt tôi là ông anh rể cũng đang khoác tay một cô gái khác đang bước xuống cầu thang. Cả hai chúng tôi đều bất ngờ, đứng nhìn nhau một lúc rồi anh rể chủ động đi xuống trước. Còn người tình cũng kéo tôi đi lên phòng. Lần đầu tiên bị người khác bắt gặp trong nhà nghỉ khiến tôi bàng hoàng, run rẩy. Anh ở bên cạnh khuyên nhủ, vỗ về mãi tôi mới nguôi ngoai được.

Ngay hôm đó, anh rể đã hẹn gặp tôi để nói chuyện. Thì ra, anh cũng đã ngoại tình được hơn 1 năm nay rồi. Bất chợt anh hỏi:

– Thế Mợ ngoại tình là vì lý do gì, Cậu không đáp ứng nổi à. Nếu vậy thì mình cặp với nhau đi cho đỡ phiền nhỉ – người tôi nóng bừng bừng, giận tím mặt lại nhưng chẳng dám nói là vì tình cảm vợ chồng khô khan, nhạt nhẽo. Tôi nhẹ nhàng bảo anh rể.

– Nói thật, em đi ngoại tình cũng vì một số lý do em không tiện nói. Anh em ta đều bắt gặp nhau như thế này thì hãy giữ im lặng để không ảnh hưởng đến gia đình. Em ngoại tình nhưng không muốn gia đình mình tan nát.

– Thế thì em phải làm theo yêu cầu của anh thôi. Đàn ông ngoại tình thì không sao em ạ, anh vẫn có thể giữ được gia đình của mình. Còn em thì mất cả chì lẫn chài đấy, nghĩ cho khéo vào.

– Anh được lắm, tôi mà mất hết tất cả thì anh cũng không còn gì đâu.

Anh rể cười khẩy rồi bỏ đi, tôi chẳng thể làm gì được. Không ngờ, nhìn anh ta cũng tử tế, hiền lành và yêu thương vợ vậy mà lại dám giở trò bì ổi như vậy. Tôi sợ hãi và hoang mang không biết nên làm thế nào. Tôi tâm sự mọi chuyện với người tình của mình. Anh cũng khuyên tôi không nên quá lo lắng vì anh rể sẽ không dám vạch mặt. Anh ta cũng đâu có tốt đẹp gì mà đi vạch mặt người khác.

Vài hôm sau, anh rể nhắn tin gạ tình rủ đi nhà nghỉ thật nhưng tôi im lặng không trả lời. Tôi càng thấy ghê tởm con người đó hơn, hắn cũng lộ ra bản chất thật. Tôi biết mình có lỗi với chồng, với gia đình, tôi không muốn biện minh cho hành động của mình. Nhưng tôi vẫn trân trọng gia đình, tôi không muốn đạp đổ dù chỉ là hạnh phúc ảo.

Tôi biết anh rể sẽ không tha cho tôi. Bây giờ tôi phải làm sao để cứu vãn mọi chuyện. Tôi có nên bất chấp tất cả mà ăn thua với anh rể nếu mọi chuyện vỡ lở không? Ngày nào cũng bị tra tấn tinh thần tôi chẳng còn tâm trí mà làm việc nữa. Làm sao để tôi vượt qua tất cả mọi rắc rối đây?

Theo Phununews

Đọc tiếp nhiều bài hơn tại: NiceBlogger.Net

Gửi bạn đời tương lai

Bạn đời tương lai à, năm mình 27 tuổi, mình nhận ra rằng, giữa những sự yếu đuối đã qua, mình vẫn mong sau này được gặp bạn.

Người ta thường nói gì về những cô gái 27 tuổi? Về một mái ấm gia đình, về một công việc sáng đi chiều về, về những câu chuyện dang dở giữa mẹ chồng và nàng dâu… Lẽ thường các cô gái 27 tuổi sẽ đau đầu với những chuyện như thế lắm, thế mà giờ đây, khi mình vừa tròn 27 tuổi, mình lại như không – giống – lẽ – thường.

gửi bạn đời tương lai

Người ta thường nói gì về những cô gái 27 tuổi? Ảnh minh họa: Đỗ Tuấn Linh.

Những cô gái 27 tuổi và chiếc quạt điện mùa đông

Năm 25 tuổi, mình đọc được câu ‘Phụ nữ sau 25 tuổi không khác gì quạt điện giữa mùa đông, để đâu cũng thấy không hợp, ngay cả bố mẹ đẻ cũng chê mình chiếm chỗ trong nhà’. Lúc ấy mình yên tâm lắm, vì vẫn may rằng mình mới 25 tuổi, tức là mình còn có hẳn một năm để sống khác cái quạt điện mùa đông ấy. Bẵng qua tuổi 26, mình vu vơ mà quên mất chuyện cái quạt điện vì còn bận bao chuyện ở cơ quan. Thế rồi đùng một cái mình sang 27.

Dù bố mẹ giờ đã nghĩ mình thành cái quạt điện nằm giữa nhà mùa đông rồi, thi thoảng cũng nhắc khéo rằng em gái nhà bên thua đến vài tuổi cũng đã lấy chồng rồi đó, rồi bà Phương bên cạnh cũng có cháu bế rồi. Thế mà mình vẫn hồn nhiên lắm, mở ngay cho mẹ bài ‘Bao giờ lấy chồng?’ rồi cười hớn hở thông báo rằng xuân này con chưa lấy chồng đâu, lại còn đòi mẹ mừng tuổi.

Nếu như vài năm trước, việc trở thành gái ế đơn giản chỉ là chưa có nổi một anh người yêu, hay đơn giản thấy các bạn có người yêu rồi mà mình không có thì cũng thấy thiếu thiếu. Còn giờ đây thì khác rồi, dù luôn tỏ ra tươi vui nhưng trong lòng những cô gái 27 tuổi luôn phải chịu một áp lực vô hình từ mọi phía, từ bố mẹ, gia đình, bạn bè, xã hội.

Chiếc quạt điện mùa đông năm nay bỗng bớt đi vài phần vui tươi… Nhưng ý nghĩ ấy chỉ đôi khi mệt mỏi quá mới xuất hiện thôi, còn bình thường mình vẫn dở hơi, hâm hấp lắm.

Bạn đời tương lai à, tất cả những sự dịu dàng này sẽ dành cho bạn

Có những cô gái vì đến tuổi lấy chồng nên quyết định lấy một ai đó, có thể không phải là người yêu nhất, nhưng là người đến đúng thời điểm nhất. Có những cô gái, vì áp lực lấy chồng nên quyết định lấy một ai đó ‘có vẻ được’ là tốt rồi.

Còn riêng những chiếc quạt điện mùa đông, dù bị cả thiên hạ soi mói, đôi khi nhìn với ánh mắt ‘cũng già rồi đấy’ nhưng nhất quyết không chịu biến thành một chiếc chăn bông mà ai ai cũng yêu thương mùa lạnh giá.

Những cô gái đôi khi chẳng lo lắng ngày mai mình sẽ mặc gì, để tóc gì, kẻ mắt tô môi như thế nào, nhưng đôi khi lại dành đến vài tiếng đồng hồ chỉ để xem review một màu son mới nổi. Những cô gái của sự giản đơn mà phức tạp lạ lùng.

Những cô gái thay vì lên mạng theo lời của mấy đứa em, hì hụi gõ bàn phím để setup cho những cuộc hẹn hò hay mai mối, thì lại làm những điều mình thích, ngồi xem chương trình của thần tượng, cười như vớ được vàng khi gặp một cuốn sách hay. Vui thì cười, buồn lại khóc chứ chẳng buồn đeo cái mặt nạ nào lên mặt.

Những cô gái luôn bị đánh giá là khó tính, khó chiều khi nhất quyết phải giặt đồ bằng tay, ăn xong là phải dọn dẹp sạch sẽ ngay cho bằng được, rồi đến cái lỗi chính tả của đứa em cũng phải sửa nếu không thì ‘ngứa mắt’ lắm nhưng lắm lúc lại dễ dãi, buông thả kinh khủng khi ‘thế nào cũng được’.

Trong những cô gái ấy có mình, năm mình 27 tuổi. Mình từng thấy tình yêu là một điều gì đó thật lãng phí khi những mối tình đi qua chỉ mang thêm những vết thương. Mình từng khóc như mưa, từng yếu đuối, từng thấy bản thân thật nhỏ nhen, ích kỷ, xấu tính và chẳng ai yêu thương nổi giữa cuộc đời này.

Bạn đời tương lai à, năm mình 27 tuổi, mình nhận ra rằng, giữa những sự yếu đuối đã qua, mình vẫn mong sau này được gặp bạn. Ảnh minh họa: Đỗ Tuấn Linh.

Nhưng bạn đời tương lai à, năm mình 27 tuổi, mình nhận ra rằng, giữa những sự yếu đuối đã qua, mình vẫn mong sau này được gặp bạn. Mình chẳng vội đâu, mỗi ngày vẫn cố gắng để trở nên xinh đẹp, dịu dàng dù có lúc công việc bận rộn đến nỗi trở về nhà đã 10h đêm nhưng vẫn cố nấu một bát canh thật ngọt, vì nghĩ sau này bạn cũng cần như vậy.

Mình vẫn cố gắng để bản thân trở nên thật tốt, thật giỏi. Mình cố gắng đọc nhiều sách để thấy thế giới xung quanh cũng vô vàn điều đáng yêu lắm. Hôm nào rảnh ở nhà lại vu vơ cắm mấy bông hoa khô, giặt phơi chăn gối thơm thơm mùi nắng.

Mình còn nghĩ mình phải giảm béo, mình phải tập thể dục để khỏe vì có khỏe thì làm gì cũng được. Ai lại trở thành một ‘bà cô’ hom hem bao giờ.

Và chợt nhận ra, những điều trong trẻo này mình đều muốn dành cho bạn.

Bạn đời tương lai à, dù sau này mình có xấu xí già nua đến thế nào đi nữa, thì những sự dịu dàng, yêu thương mình chắt góp vẫn sẽ dành cho bạn. Mình sẽ để dành cho tất cả – cho bạn.

Còn bây giờ, trước khi gặp được bạn, mình nghĩ mình cứ phải xinh đẹp và lạc quan để làm nốt bổn phận của một chiếc quạt điện mùa đông bạn nhỉ!

Theo Dung Nhi/Baodatviet.vn

Đọc tiếp nhiều bài hơn tại: NiceBlogger.Net

Mua lại vợ anh hàng xóm giá 20 ngàn và cái kết sau 6 năm

Tôi sinh ra trong gia đình nghèo, cái cảnh nghèo khó thì mọi người biết rồi đó, nào đâu có được cái gì đâu. Tôi đều tự mình cố gắng kiếm ăn ngày nào hay ngày đó thôi.

Nhà thì nghèo lại ở quê, bố mẹ tôi mất sớm do một tai nạn khi đi làm xa, chỉ có mình tôi cui cút sống với bà ngoại được chục năm thì ngoại mất bỏ lại tôi 1 mình trên thế gian này.

Sống trong cảnh nhà nghèo, tôi tự biết thân biết phận, thân mình còn không nuôi nổi thì làm gì có cơ hội mà nghĩ đến chuyện yêu đương với một ai đó. Tôi cũng có thầm thương trộm nhớ một cô gái nhưng chẳng bao giờ dám ngỏ lời.

Ngày đó trưởng thành rồi, phải nói là cũng quá cả cái tuổi trẻ, 30 tuổi của một gã đàn ông trong tay vẫn chẳng có nổi một chút tài sản cho riêng mình. Tôi tính ở vậy đến hết đời, sống mà không lo được cho mình thì tôi chẳng mong gì vợ con. Thế rồi khi đó ngay cạnh tôi lại có một gia đình hàng xóm mới chuyển đến. Gia đình ấy cũng có điều kiện, chồng đi làm kiếm nhiều tiền còn cô vợ thì chỉ ở nhà thôi.

Nhưng không hiểu sao người chồng suốt ngày đánh đập hành hạ vợ. Đầy lần chồng đuổi vợ đi. Tôi thì làm nông, trưa về thấy cô vợ co ro ở ngoài cửa nhà đó còn có cả cổng sắt nên cô vợ cứ khóc thút thít ở ngoài, nhà tôi căn nhà rơm tồi tàn ngay bên cạnh. Tôi mở lời mời cô ấy vào nhà chơi đợi cho chồng vơi giận rồi về. Cô ấy cũng gật đầu đồng ý.

mua vợ

Chia sẻ với nhau một vài chuyện, tôi mới hiểu cô gái này cũng vô cùng hiểu chuyện, bản thân cô ấy cũng sinh ra trong một gia đình kém may mắn. Tưởng đâu lấy chồng rồi sẽ được nhờ cậy ở chồng thì nay lại gặp phải người chồng vũ phu coi thường vợ học ít. Càng nói chuyện với vợ của hàng xóm tôi càng trân trọng tính cách và con người cô gái ấy, cũng thương thầm cô ấy sau nhiều lần gặp gỡ trò chuyện riêng.

Mỗi lần vợ hàng xóm bị đánh đuổi ra khỏi nhà tôi lại mời về, thấy thế chồng cô mỉa mai. Một hôm anh ta qua nhà tính đón vợ về thì tôi mới nói chuyện một chút, vừa mở lời hỏi:

– Tôi với anh là hàng xóm, thấy anh thường xuyên đánh vợ tôi thấy cũng tội. Phụ nữ đã khổ rồi, anh không yêu thương cô ấy thì sao cưới cô ấy về làm gì?

– Anh biết cái gì mà nói vào gia đình tôi, thích thì tôi bán lại cho. Cô vợ đây 20 ngàn đồng anh có mua không?

– Anh, anh bán vợ sao? – cô gái ngậm ngùi nức nở, còn tôi tròn mắt kinh ngạc, người chồng thản nhiên trả lời:

– Đúng rồi, anh có vẻ thích thì tôi bán lại cho. Nhường thì lại mất tự trọng sợ anh không nhận, bán 20 ngàn anh có mua không?

– Tôi mua. – Tôi chắc nịch với câu trả lời khiến cả vợ chồng gia đình hàng xóm đều bàng hoàng.

Chúng tôi trao đổi cuộc mua bán một người vợ nhanh chóng nhạt nhẽo đến thế. Ngày hôm sau hai người đó ra tòa ly hôn, cô vợ vì không còn nơi nào để đi nên về sống với tôi. Cô ấy là một cô gái hiền lành ngoan ngoãn. Cũng vì không muốn phải giáp mặt với chồng cũ nên cô muốn tôi bán mảnh đất ở quê để lên thành phố lập nghiệp. Tôi cảm thấy cũng hợp lý nên đồng ý. Thật không ngờ hai con người nghèo khó lại có thể nên duyên vợ chồng chỉ bởi 20 ngàn đồng.

Tôi cùng vợ lên thành phố với số tiền ít ỏi, cả hai cùng làm việc, tôi học nghề mộc, vợ học làm may. Cứ thế cuộc sống của chúng tôi cũng đỡ khó khăn hơn. Được chừng 3 năm thì cô ấy sinh cho tôi 1 cô con gái đầu lòng.

Mọi chuyện càng bất ngờ khi vợ bàn bạc với tôi dùng số tiền 10 triệu trong 20 triệu tài sản để kinh doanh. Nghe được cô ấy phân tích hợp lý, chỉ có kinh doanh mới sinh lời chứ nếu không chúng tôi sẽ không thể ngóc đầu lên nổi ở cái thành phố đắt đỏ này. Tôi gật đầu đồng ý với ý kiến của vợ. Thật không ngờ vì may mắn nên công việc của tôi ngày càng tốt, vợ khuyên tôi mạnh dạn đầu tư mở lấy một xưởng mộc vì đã có chút vốn lớn hơn, tôi cũng mạnh dạn thử đầu tư không ngờ vì tay nghề cao, làm đồ cẩn thận nên công ty của tôi ngày càng phát triển. Chỉ sau 3 năm công ty đã thu về số tiền hàng tỷ đồng.

Hiện nay tôi đã là giám đốc của một công ty đồ gỗ gia dụng với thu nhập hàng tỷ mỗi năm, thật không ngờ người vợ bị hàng xóm thường xuyên đánh đập đuổi đi được tôi mua lại với giá chỉ có 20 ngàn đồng khi ấy lại giúp tôi có được cơ ngơi lớn và trở thành một tỷ phú như ngày hôm nay.

Đọc tiếp nhiều bài hơn tại: NiceBlogger.Net

“Ân ái” với tôi nhưng bạn trai vẫn gọi tên người yêu cũ

Tôi đau nhói khi quấn quýt cùng nhau, anh không kiểm soát được đã gọi nhầm tên bạn gái cũ.

Tôi sinh ra đã là một đứa trẻ bất hạnh. Bố mẹ đẻ tưởng tôi là con trai nhưng khi sinh ra thấy tôi là một cô bé thì đã tuyệt tình không nhận. Họ đem tôi cho một cặp vợ chồng hiếm muộn trong thôn, là bố mẹ nuôi của tôi bây giờ.

Từ bé, tôi đã bị bọn trẻ con trong thôn khinh miệt, bị gọi là “con hoang”, “cha mẹ không nhận”. Tuy vậy cũng nhờ bố mẹ nuôi, tôi cuối cùng đã lớn thành người.

Ở nông thôn không có nghề phụ, bố mẹ tôi vất vả làm lụng không ngờ lại bị một gã lừa đảo nói ngọt, lừa hết tiền dưỡng già. Trước tình cảnh này, tôi quyết định theo lời một người bạn, lên thành phố nhộn nhịp làm thuê.

"Ân ái" với tôi nhưng bạn trai vẫn gọi tên người yêu cũ - 1

Yêu anh, ngoại trừ những tổn thương về tình cảm, thể chất, tôi hoàn toàn không được gì (Ảnh minh họa)

Bước chân đến nơi mới, lạ nước lạ cái, không có bằng cấp, không có tay nghề, lại không quen biết ai, tôi lân la xin làm dọn dẹp, rửa bát ở vài quán ăn nhưng không được. Cuối cùng, khi tôi gần đói lả, cũng có một ông chủ tốt bụng nhận vào làm.

Công việc của tôi khá đơn giản, sáng 7h bắt đầu dậy dọn dẹp, quét tước vệ sinh, nấu nước, bán đồ ăn sáng. Sau đó thu dọn, rửa bát để buổi trưa bán cơm, buổi tối bán mỳ đến khuya. Mỗi tháng tôi nhận được 3 triệu tiền lương.

Người ngoài nhìn tôi vất vả nhưng tôi luôn nghĩ chỉ cần bản thân cố gắng, bố mẹ tôi sẽ bớt khổ hơn. Không lâu sau, cố gắng của tôi được ông chủ nhìn thấy, cất nhắc lên nhà hàng lớn hơn, lương cũng cao hơn. Không ngờ, tại đây, tôi vướng phải chuyện tình khiến mình đau khổ cả đời.

Tại nhà hàng lớn, tôi quen một đầu bếp lớn hơn tôi vài tuổi. Người đó vô cùng kỹ tính, chỉ cần làm sai, tôi sẽ bị anh ấy nhìn với ánh mắt vô cùng khó chịu. Tuy nhiên tôi chịu khó, chịu khổ tốt, cuối cùng lấy được sự tín nhiệm của anh.

Ngày rằm tháng 8, ông chủ cho mọi người nghỉ sớm, cùng nhau ăn uống, hát hò. Mọi người đều uống say và không ngừng nói lời chúc mừng sinh nhật anh ấy. Lúc đó tôi mới biết, hóa ra anh ấy sinh nhật vào đúng Tết nguyên tiêu. Chẳng biết nghĩ gì, tôi mạnh dạn đưa chén rượu ra và hướng về phía anh ấy nói: “Sinh nhật vui vẻ” rồi không còn biết gì nữa.

Sau đó, tôi tỉnh dậy ở chỗ trọ, trên bàn có một mảnh giấy nhỏ ghi dòng chữ: “Nghỉ ngơi cho tốt mai còn tiếp tục công việc”. Nhìn thấy dòng chữ của anh ấy, mặt tôi đỏ đến tận mang tai, tim đập thình thịch. Tôi biết là tôi đã động lòng với chàng đầu bếp mặt lạnh này rồi.

Sực nhớ ra hôm qua là sinh nhật anh ấy, tôi quyết định trích tiền tiết kiệm để mua một con thuyền gỗ thật đẹp làm quà tặng. Sau khi mở gói quà, anh ấy đột nhiên rơi nước mắt và nói: “Tại sao lại tặng anh thứ này”. Tôi thành thật trả lời: “Bởi vì em thấy đẹp, phù hợp với anh, cũng muốn anh sau này được thuận buồm xuôi gió”.

Nghe thấy tôi nói thế, anh ấy liền ôm chầm lấy tôi, khóc nức nở. Sau đó, chúng tôi bắt đầu quan tâm đến nhau hơn. Tôi chìm ngập trong hạnh phúc cho đến khi giữa chúng tôi tiến thêm một bước lớn. Hôm ấy anh có vẻ không bình tĩnh. Cả hai sau khi ăn uống đều đã ngà ngà say, đột nhiên anh ấy nhìn tôi mông lung và kéo đến hôn mạnh. Tôi choáng váng, người mềm ra cho đến khi nghe anh ấy khẽ nói: “Linh à, đừng bỏ anh đi được không? Nhà anh nghèo, mẹ anh lại đang bệnh, chưa thể cho em một cuộc sống tốt nhưng anh yêu em, yêu rất nhiều. Em đừng đi được không?”.

Đáng tiếc, tôi không phải là Linh. Tôi hoàn hồn và đẩy anh ra, bỏ chạy. Xuống dưới cổng, không kìm được, tôi khóc nấc lên. Nhưng nghĩ đến khuôn mặt thương tâm của anh, tôi không thể cứng rắn được. Cuối cùng tôi quay lại mà không biết rằng đó là quyết định tồi tệ nhất của mình.

Từ đó, chúng tôi bên nhau. Trong mắt mọi người tôi thật sướng vì đã tìm được nơi nương tựa tốt. Hai chúng tôi đều là những kẻ vượt khó vươn lên, cần cù, chăm chỉ, rất xứng đôi. Chỉ có tôi biết rằng, tôi không hề sung sướng. Anh vẫn yêu cô gái tên Linh vô cùng sâu đậm. Thậm chí khi chúng tôi gần gũi nhau, trong lúc quấn quýt anh vẫn không kiểm soát được mà nhầm lẫn, gọi tên cô ấy.

Có lẽ vì quá yêu, nghĩ rằng sự chân thành, vị tha của tôi sẽ thay đổi được anh nên tôi nhịn xuống tất cả mọi chuyện, chấp nhận là thế thân của Linh. Tiếc rằng, thế thân mãi mãi chỉ là thế thân, tôi vĩnh viễn không phải tâm can của anh, là người anh yêu và để ý.

Hai lần có thai ngoài ý muốn, tôi đều một mình nằm trên giường sắt lạnh băng, hứng lấy ánh mắt khinh bỉ, coi thường của y tá, bác sĩ. Anh vẫn vậy, vẫn nhầm lẫn tôi và bạn gái cũ của anh khi chúng tôi thân mật. Yêu anh, ngoại trừ những tổn thương về tình cảm, thể chất, tôi hoàn toàn không có được gì cả.

Tôi xuống cân trầm trọng do ảnh hưởng của nạo phá thai, sức khỏe cũng không còn được như trước. Tôi sợ lạnh, sợ nóng, hay chóng mặt nhưng anh dường như vẫn không nhìn thấy sự khổ sở của tôi.

Một đêm lạnh, khi tôi quá mệt mỏi xin nghỉ trước về nhà nằm, anh lại uống say sau đó vừa vào cửa đã ôm tôi nói: “Linh, anh yêu em, đừng bỏ anh”. Tôi đột nhiên cảm thấy buồn cười. Tôi rốt cuộc là gì trong lòng anh? Một thứ thế nhân phế phẩm không hơn không kém.

Đặt anh xuống giường, tôi thu dọn hành lý chẳng lấy gì làm nhiều nhặn, quyết tâm đến một thành phố khác làm lại từ đầu. Lần này, tôi không còn muốn khổ đau, tôi muốn chặt đứt đoạn nghiệt duyên này, chặt đứt đoạn tình cảm mà từ đầu tới cuối chỉ có tôi tình nguyện trao trái tim ra để rồi bị đâm từng nhát một đầy đau đớn.

Sau khi tôi đi, tôi cũng không giữ bất cứ liên lạc nào với những người từng quen biết ở thành phố trước. Tại nơi mới, tôi lao vào làm việc như điên, vừa để kiếm tiền vừa để quên đi những đau đớn mà mình đã phải chịu đựng, cuộc sống cũng dần đi vào ổn định.

Chỉ là, vài năm nay, mỗi lần đến rằm Trung thu, tôi lại lặng lẽ khóc, khóc cho anh, khóc cho tôi, những con người bạc phận, khóc cho đường tình duyên trắc trở của chúng tôi.

Ở một nơi xa, tôi vẫn mong anh được hạnh phúc, mong anh biết quý trọng người mà anh yêu hiện tại. Ít nhất trong hai người chúng tôi, cũng nên có một người tìm được bến đỗ thực sự của cuộc đời mình.

Đọc tiếp nhiều bài hơn tại: NiceBlogger.Net