Gửi bạn đời tương lai

Bạn đời tương lai à, năm mình 27 tuổi, mình nhận ra rằng, giữa những sự yếu đuối đã qua, mình vẫn mong sau này được gặp bạn.

Người ta thường nói gì về những cô gái 27 tuổi? Về một mái ấm gia đình, về một công việc sáng đi chiều về, về những câu chuyện dang dở giữa mẹ chồng và nàng dâu… Lẽ thường các cô gái 27 tuổi sẽ đau đầu với những chuyện như thế lắm, thế mà giờ đây, khi mình vừa tròn 27 tuổi, mình lại như không – giống – lẽ – thường.

gửi bạn đời tương lai

Người ta thường nói gì về những cô gái 27 tuổi? Ảnh minh họa: Đỗ Tuấn Linh.

Những cô gái 27 tuổi và chiếc quạt điện mùa đông

Năm 25 tuổi, mình đọc được câu ‘Phụ nữ sau 25 tuổi không khác gì quạt điện giữa mùa đông, để đâu cũng thấy không hợp, ngay cả bố mẹ đẻ cũng chê mình chiếm chỗ trong nhà’. Lúc ấy mình yên tâm lắm, vì vẫn may rằng mình mới 25 tuổi, tức là mình còn có hẳn một năm để sống khác cái quạt điện mùa đông ấy. Bẵng qua tuổi 26, mình vu vơ mà quên mất chuyện cái quạt điện vì còn bận bao chuyện ở cơ quan. Thế rồi đùng một cái mình sang 27.

Dù bố mẹ giờ đã nghĩ mình thành cái quạt điện nằm giữa nhà mùa đông rồi, thi thoảng cũng nhắc khéo rằng em gái nhà bên thua đến vài tuổi cũng đã lấy chồng rồi đó, rồi bà Phương bên cạnh cũng có cháu bế rồi. Thế mà mình vẫn hồn nhiên lắm, mở ngay cho mẹ bài ‘Bao giờ lấy chồng?’ rồi cười hớn hở thông báo rằng xuân này con chưa lấy chồng đâu, lại còn đòi mẹ mừng tuổi.

Nếu như vài năm trước, việc trở thành gái ế đơn giản chỉ là chưa có nổi một anh người yêu, hay đơn giản thấy các bạn có người yêu rồi mà mình không có thì cũng thấy thiếu thiếu. Còn giờ đây thì khác rồi, dù luôn tỏ ra tươi vui nhưng trong lòng những cô gái 27 tuổi luôn phải chịu một áp lực vô hình từ mọi phía, từ bố mẹ, gia đình, bạn bè, xã hội.

Chiếc quạt điện mùa đông năm nay bỗng bớt đi vài phần vui tươi… Nhưng ý nghĩ ấy chỉ đôi khi mệt mỏi quá mới xuất hiện thôi, còn bình thường mình vẫn dở hơi, hâm hấp lắm.

Bạn đời tương lai à, tất cả những sự dịu dàng này sẽ dành cho bạn

Có những cô gái vì đến tuổi lấy chồng nên quyết định lấy một ai đó, có thể không phải là người yêu nhất, nhưng là người đến đúng thời điểm nhất. Có những cô gái, vì áp lực lấy chồng nên quyết định lấy một ai đó ‘có vẻ được’ là tốt rồi.

Còn riêng những chiếc quạt điện mùa đông, dù bị cả thiên hạ soi mói, đôi khi nhìn với ánh mắt ‘cũng già rồi đấy’ nhưng nhất quyết không chịu biến thành một chiếc chăn bông mà ai ai cũng yêu thương mùa lạnh giá.

Những cô gái đôi khi chẳng lo lắng ngày mai mình sẽ mặc gì, để tóc gì, kẻ mắt tô môi như thế nào, nhưng đôi khi lại dành đến vài tiếng đồng hồ chỉ để xem review một màu son mới nổi. Những cô gái của sự giản đơn mà phức tạp lạ lùng.

Những cô gái thay vì lên mạng theo lời của mấy đứa em, hì hụi gõ bàn phím để setup cho những cuộc hẹn hò hay mai mối, thì lại làm những điều mình thích, ngồi xem chương trình của thần tượng, cười như vớ được vàng khi gặp một cuốn sách hay. Vui thì cười, buồn lại khóc chứ chẳng buồn đeo cái mặt nạ nào lên mặt.

Những cô gái luôn bị đánh giá là khó tính, khó chiều khi nhất quyết phải giặt đồ bằng tay, ăn xong là phải dọn dẹp sạch sẽ ngay cho bằng được, rồi đến cái lỗi chính tả của đứa em cũng phải sửa nếu không thì ‘ngứa mắt’ lắm nhưng lắm lúc lại dễ dãi, buông thả kinh khủng khi ‘thế nào cũng được’.

Trong những cô gái ấy có mình, năm mình 27 tuổi. Mình từng thấy tình yêu là một điều gì đó thật lãng phí khi những mối tình đi qua chỉ mang thêm những vết thương. Mình từng khóc như mưa, từng yếu đuối, từng thấy bản thân thật nhỏ nhen, ích kỷ, xấu tính và chẳng ai yêu thương nổi giữa cuộc đời này.

Bạn đời tương lai à, năm mình 27 tuổi, mình nhận ra rằng, giữa những sự yếu đuối đã qua, mình vẫn mong sau này được gặp bạn. Ảnh minh họa: Đỗ Tuấn Linh.

Nhưng bạn đời tương lai à, năm mình 27 tuổi, mình nhận ra rằng, giữa những sự yếu đuối đã qua, mình vẫn mong sau này được gặp bạn. Mình chẳng vội đâu, mỗi ngày vẫn cố gắng để trở nên xinh đẹp, dịu dàng dù có lúc công việc bận rộn đến nỗi trở về nhà đã 10h đêm nhưng vẫn cố nấu một bát canh thật ngọt, vì nghĩ sau này bạn cũng cần như vậy.

Mình vẫn cố gắng để bản thân trở nên thật tốt, thật giỏi. Mình cố gắng đọc nhiều sách để thấy thế giới xung quanh cũng vô vàn điều đáng yêu lắm. Hôm nào rảnh ở nhà lại vu vơ cắm mấy bông hoa khô, giặt phơi chăn gối thơm thơm mùi nắng.

Mình còn nghĩ mình phải giảm béo, mình phải tập thể dục để khỏe vì có khỏe thì làm gì cũng được. Ai lại trở thành một ‘bà cô’ hom hem bao giờ.

Và chợt nhận ra, những điều trong trẻo này mình đều muốn dành cho bạn.

Bạn đời tương lai à, dù sau này mình có xấu xí già nua đến thế nào đi nữa, thì những sự dịu dàng, yêu thương mình chắt góp vẫn sẽ dành cho bạn. Mình sẽ để dành cho tất cả – cho bạn.

Còn bây giờ, trước khi gặp được bạn, mình nghĩ mình cứ phải xinh đẹp và lạc quan để làm nốt bổn phận của một chiếc quạt điện mùa đông bạn nhỉ!

Theo Dung Nhi/Baodatviet.vn

Đọc tiếp nhiều bài hơn tại: NiceBlogger.Net

Mua lại vợ anh hàng xóm giá 20 ngàn và cái kết sau 6 năm

Tôi sinh ra trong gia đình nghèo, cái cảnh nghèo khó thì mọi người biết rồi đó, nào đâu có được cái gì đâu. Tôi đều tự mình cố gắng kiếm ăn ngày nào hay ngày đó thôi.

Nhà thì nghèo lại ở quê, bố mẹ tôi mất sớm do một tai nạn khi đi làm xa, chỉ có mình tôi cui cút sống với bà ngoại được chục năm thì ngoại mất bỏ lại tôi 1 mình trên thế gian này.

Sống trong cảnh nhà nghèo, tôi tự biết thân biết phận, thân mình còn không nuôi nổi thì làm gì có cơ hội mà nghĩ đến chuyện yêu đương với một ai đó. Tôi cũng có thầm thương trộm nhớ một cô gái nhưng chẳng bao giờ dám ngỏ lời.

Ngày đó trưởng thành rồi, phải nói là cũng quá cả cái tuổi trẻ, 30 tuổi của một gã đàn ông trong tay vẫn chẳng có nổi một chút tài sản cho riêng mình. Tôi tính ở vậy đến hết đời, sống mà không lo được cho mình thì tôi chẳng mong gì vợ con. Thế rồi khi đó ngay cạnh tôi lại có một gia đình hàng xóm mới chuyển đến. Gia đình ấy cũng có điều kiện, chồng đi làm kiếm nhiều tiền còn cô vợ thì chỉ ở nhà thôi.

Nhưng không hiểu sao người chồng suốt ngày đánh đập hành hạ vợ. Đầy lần chồng đuổi vợ đi. Tôi thì làm nông, trưa về thấy cô vợ co ro ở ngoài cửa nhà đó còn có cả cổng sắt nên cô vợ cứ khóc thút thít ở ngoài, nhà tôi căn nhà rơm tồi tàn ngay bên cạnh. Tôi mở lời mời cô ấy vào nhà chơi đợi cho chồng vơi giận rồi về. Cô ấy cũng gật đầu đồng ý.

mua vợ

Chia sẻ với nhau một vài chuyện, tôi mới hiểu cô gái này cũng vô cùng hiểu chuyện, bản thân cô ấy cũng sinh ra trong một gia đình kém may mắn. Tưởng đâu lấy chồng rồi sẽ được nhờ cậy ở chồng thì nay lại gặp phải người chồng vũ phu coi thường vợ học ít. Càng nói chuyện với vợ của hàng xóm tôi càng trân trọng tính cách và con người cô gái ấy, cũng thương thầm cô ấy sau nhiều lần gặp gỡ trò chuyện riêng.

Mỗi lần vợ hàng xóm bị đánh đuổi ra khỏi nhà tôi lại mời về, thấy thế chồng cô mỉa mai. Một hôm anh ta qua nhà tính đón vợ về thì tôi mới nói chuyện một chút, vừa mở lời hỏi:

– Tôi với anh là hàng xóm, thấy anh thường xuyên đánh vợ tôi thấy cũng tội. Phụ nữ đã khổ rồi, anh không yêu thương cô ấy thì sao cưới cô ấy về làm gì?

– Anh biết cái gì mà nói vào gia đình tôi, thích thì tôi bán lại cho. Cô vợ đây 20 ngàn đồng anh có mua không?

– Anh, anh bán vợ sao? – cô gái ngậm ngùi nức nở, còn tôi tròn mắt kinh ngạc, người chồng thản nhiên trả lời:

– Đúng rồi, anh có vẻ thích thì tôi bán lại cho. Nhường thì lại mất tự trọng sợ anh không nhận, bán 20 ngàn anh có mua không?

– Tôi mua. – Tôi chắc nịch với câu trả lời khiến cả vợ chồng gia đình hàng xóm đều bàng hoàng.

Chúng tôi trao đổi cuộc mua bán một người vợ nhanh chóng nhạt nhẽo đến thế. Ngày hôm sau hai người đó ra tòa ly hôn, cô vợ vì không còn nơi nào để đi nên về sống với tôi. Cô ấy là một cô gái hiền lành ngoan ngoãn. Cũng vì không muốn phải giáp mặt với chồng cũ nên cô muốn tôi bán mảnh đất ở quê để lên thành phố lập nghiệp. Tôi cảm thấy cũng hợp lý nên đồng ý. Thật không ngờ hai con người nghèo khó lại có thể nên duyên vợ chồng chỉ bởi 20 ngàn đồng.

Tôi cùng vợ lên thành phố với số tiền ít ỏi, cả hai cùng làm việc, tôi học nghề mộc, vợ học làm may. Cứ thế cuộc sống của chúng tôi cũng đỡ khó khăn hơn. Được chừng 3 năm thì cô ấy sinh cho tôi 1 cô con gái đầu lòng.

Mọi chuyện càng bất ngờ khi vợ bàn bạc với tôi dùng số tiền 10 triệu trong 20 triệu tài sản để kinh doanh. Nghe được cô ấy phân tích hợp lý, chỉ có kinh doanh mới sinh lời chứ nếu không chúng tôi sẽ không thể ngóc đầu lên nổi ở cái thành phố đắt đỏ này. Tôi gật đầu đồng ý với ý kiến của vợ. Thật không ngờ vì may mắn nên công việc của tôi ngày càng tốt, vợ khuyên tôi mạnh dạn đầu tư mở lấy một xưởng mộc vì đã có chút vốn lớn hơn, tôi cũng mạnh dạn thử đầu tư không ngờ vì tay nghề cao, làm đồ cẩn thận nên công ty của tôi ngày càng phát triển. Chỉ sau 3 năm công ty đã thu về số tiền hàng tỷ đồng.

Hiện nay tôi đã là giám đốc của một công ty đồ gỗ gia dụng với thu nhập hàng tỷ mỗi năm, thật không ngờ người vợ bị hàng xóm thường xuyên đánh đập đuổi đi được tôi mua lại với giá chỉ có 20 ngàn đồng khi ấy lại giúp tôi có được cơ ngơi lớn và trở thành một tỷ phú như ngày hôm nay.

Đọc tiếp nhiều bài hơn tại: NiceBlogger.Net

“Ân ái” với tôi nhưng bạn trai vẫn gọi tên người yêu cũ

Tôi đau nhói khi quấn quýt cùng nhau, anh không kiểm soát được đã gọi nhầm tên bạn gái cũ.

Tôi sinh ra đã là một đứa trẻ bất hạnh. Bố mẹ đẻ tưởng tôi là con trai nhưng khi sinh ra thấy tôi là một cô bé thì đã tuyệt tình không nhận. Họ đem tôi cho một cặp vợ chồng hiếm muộn trong thôn, là bố mẹ nuôi của tôi bây giờ.

Từ bé, tôi đã bị bọn trẻ con trong thôn khinh miệt, bị gọi là “con hoang”, “cha mẹ không nhận”. Tuy vậy cũng nhờ bố mẹ nuôi, tôi cuối cùng đã lớn thành người.

Ở nông thôn không có nghề phụ, bố mẹ tôi vất vả làm lụng không ngờ lại bị một gã lừa đảo nói ngọt, lừa hết tiền dưỡng già. Trước tình cảnh này, tôi quyết định theo lời một người bạn, lên thành phố nhộn nhịp làm thuê.

"Ân ái" với tôi nhưng bạn trai vẫn gọi tên người yêu cũ - 1

Yêu anh, ngoại trừ những tổn thương về tình cảm, thể chất, tôi hoàn toàn không được gì (Ảnh minh họa)

Bước chân đến nơi mới, lạ nước lạ cái, không có bằng cấp, không có tay nghề, lại không quen biết ai, tôi lân la xin làm dọn dẹp, rửa bát ở vài quán ăn nhưng không được. Cuối cùng, khi tôi gần đói lả, cũng có một ông chủ tốt bụng nhận vào làm.

Công việc của tôi khá đơn giản, sáng 7h bắt đầu dậy dọn dẹp, quét tước vệ sinh, nấu nước, bán đồ ăn sáng. Sau đó thu dọn, rửa bát để buổi trưa bán cơm, buổi tối bán mỳ đến khuya. Mỗi tháng tôi nhận được 3 triệu tiền lương.

Người ngoài nhìn tôi vất vả nhưng tôi luôn nghĩ chỉ cần bản thân cố gắng, bố mẹ tôi sẽ bớt khổ hơn. Không lâu sau, cố gắng của tôi được ông chủ nhìn thấy, cất nhắc lên nhà hàng lớn hơn, lương cũng cao hơn. Không ngờ, tại đây, tôi vướng phải chuyện tình khiến mình đau khổ cả đời.

Tại nhà hàng lớn, tôi quen một đầu bếp lớn hơn tôi vài tuổi. Người đó vô cùng kỹ tính, chỉ cần làm sai, tôi sẽ bị anh ấy nhìn với ánh mắt vô cùng khó chịu. Tuy nhiên tôi chịu khó, chịu khổ tốt, cuối cùng lấy được sự tín nhiệm của anh.

Ngày rằm tháng 8, ông chủ cho mọi người nghỉ sớm, cùng nhau ăn uống, hát hò. Mọi người đều uống say và không ngừng nói lời chúc mừng sinh nhật anh ấy. Lúc đó tôi mới biết, hóa ra anh ấy sinh nhật vào đúng Tết nguyên tiêu. Chẳng biết nghĩ gì, tôi mạnh dạn đưa chén rượu ra và hướng về phía anh ấy nói: “Sinh nhật vui vẻ” rồi không còn biết gì nữa.

Sau đó, tôi tỉnh dậy ở chỗ trọ, trên bàn có một mảnh giấy nhỏ ghi dòng chữ: “Nghỉ ngơi cho tốt mai còn tiếp tục công việc”. Nhìn thấy dòng chữ của anh ấy, mặt tôi đỏ đến tận mang tai, tim đập thình thịch. Tôi biết là tôi đã động lòng với chàng đầu bếp mặt lạnh này rồi.

Sực nhớ ra hôm qua là sinh nhật anh ấy, tôi quyết định trích tiền tiết kiệm để mua một con thuyền gỗ thật đẹp làm quà tặng. Sau khi mở gói quà, anh ấy đột nhiên rơi nước mắt và nói: “Tại sao lại tặng anh thứ này”. Tôi thành thật trả lời: “Bởi vì em thấy đẹp, phù hợp với anh, cũng muốn anh sau này được thuận buồm xuôi gió”.

Nghe thấy tôi nói thế, anh ấy liền ôm chầm lấy tôi, khóc nức nở. Sau đó, chúng tôi bắt đầu quan tâm đến nhau hơn. Tôi chìm ngập trong hạnh phúc cho đến khi giữa chúng tôi tiến thêm một bước lớn. Hôm ấy anh có vẻ không bình tĩnh. Cả hai sau khi ăn uống đều đã ngà ngà say, đột nhiên anh ấy nhìn tôi mông lung và kéo đến hôn mạnh. Tôi choáng váng, người mềm ra cho đến khi nghe anh ấy khẽ nói: “Linh à, đừng bỏ anh đi được không? Nhà anh nghèo, mẹ anh lại đang bệnh, chưa thể cho em một cuộc sống tốt nhưng anh yêu em, yêu rất nhiều. Em đừng đi được không?”.

Đáng tiếc, tôi không phải là Linh. Tôi hoàn hồn và đẩy anh ra, bỏ chạy. Xuống dưới cổng, không kìm được, tôi khóc nấc lên. Nhưng nghĩ đến khuôn mặt thương tâm của anh, tôi không thể cứng rắn được. Cuối cùng tôi quay lại mà không biết rằng đó là quyết định tồi tệ nhất của mình.

Từ đó, chúng tôi bên nhau. Trong mắt mọi người tôi thật sướng vì đã tìm được nơi nương tựa tốt. Hai chúng tôi đều là những kẻ vượt khó vươn lên, cần cù, chăm chỉ, rất xứng đôi. Chỉ có tôi biết rằng, tôi không hề sung sướng. Anh vẫn yêu cô gái tên Linh vô cùng sâu đậm. Thậm chí khi chúng tôi gần gũi nhau, trong lúc quấn quýt anh vẫn không kiểm soát được mà nhầm lẫn, gọi tên cô ấy.

Có lẽ vì quá yêu, nghĩ rằng sự chân thành, vị tha của tôi sẽ thay đổi được anh nên tôi nhịn xuống tất cả mọi chuyện, chấp nhận là thế thân của Linh. Tiếc rằng, thế thân mãi mãi chỉ là thế thân, tôi vĩnh viễn không phải tâm can của anh, là người anh yêu và để ý.

Hai lần có thai ngoài ý muốn, tôi đều một mình nằm trên giường sắt lạnh băng, hứng lấy ánh mắt khinh bỉ, coi thường của y tá, bác sĩ. Anh vẫn vậy, vẫn nhầm lẫn tôi và bạn gái cũ của anh khi chúng tôi thân mật. Yêu anh, ngoại trừ những tổn thương về tình cảm, thể chất, tôi hoàn toàn không có được gì cả.

Tôi xuống cân trầm trọng do ảnh hưởng của nạo phá thai, sức khỏe cũng không còn được như trước. Tôi sợ lạnh, sợ nóng, hay chóng mặt nhưng anh dường như vẫn không nhìn thấy sự khổ sở của tôi.

Một đêm lạnh, khi tôi quá mệt mỏi xin nghỉ trước về nhà nằm, anh lại uống say sau đó vừa vào cửa đã ôm tôi nói: “Linh, anh yêu em, đừng bỏ anh”. Tôi đột nhiên cảm thấy buồn cười. Tôi rốt cuộc là gì trong lòng anh? Một thứ thế nhân phế phẩm không hơn không kém.

Đặt anh xuống giường, tôi thu dọn hành lý chẳng lấy gì làm nhiều nhặn, quyết tâm đến một thành phố khác làm lại từ đầu. Lần này, tôi không còn muốn khổ đau, tôi muốn chặt đứt đoạn nghiệt duyên này, chặt đứt đoạn tình cảm mà từ đầu tới cuối chỉ có tôi tình nguyện trao trái tim ra để rồi bị đâm từng nhát một đầy đau đớn.

Sau khi tôi đi, tôi cũng không giữ bất cứ liên lạc nào với những người từng quen biết ở thành phố trước. Tại nơi mới, tôi lao vào làm việc như điên, vừa để kiếm tiền vừa để quên đi những đau đớn mà mình đã phải chịu đựng, cuộc sống cũng dần đi vào ổn định.

Chỉ là, vài năm nay, mỗi lần đến rằm Trung thu, tôi lại lặng lẽ khóc, khóc cho anh, khóc cho tôi, những con người bạc phận, khóc cho đường tình duyên trắc trở của chúng tôi.

Ở một nơi xa, tôi vẫn mong anh được hạnh phúc, mong anh biết quý trọng người mà anh yêu hiện tại. Ít nhất trong hai người chúng tôi, cũng nên có một người tìm được bến đỗ thực sự của cuộc đời mình.

Đọc tiếp nhiều bài hơn tại: NiceBlogger.Net

Gái 2 đời chồng, có nên cưới tiếp trai tân U40?

Mới 35 tuổi, tôi đã đứt gánh 2 lần, lại dẫn con về nhà bố mẹ đẻ. Vì thế bây giờ tôi không còn dám tin vào tình yêu, không còn tin có người đàn ông nào mãi mãi chỉ dành cho tôi …

Tôi làm công nhân ở xí nghiệp giày da, nơi mà nhìn đâu cũng chỉ thấy toàn chị em phụ nữ. Thế nhưng ở tổ sản xuất 30 người, tôi thuộc vào hàng trẻ trung, nhan sắc vượt trội hơn cả.

Học xong cấp 3, tôi thi trượt đại học nên xin đi làm công nhân. Đi làm có tiền đầu tư làm đẹp, từ đó tôi càng xinh xắn hơn nhiều so với hồi còn học phổ thông. Nhưng chính từ nhan sắc phơi phới ấy mà tôi đã có quyết định thật nông nổi…

gái 2 đời chồng

Ảnh: internet

Anh Mạnh, người làng bên, hơn tôi 5 tuổi, ngỏ lời yêu sau 2 tháng tán tỉnh. Chúng tôi về chung nhà sau 1 năm yêu đương mặn nồng. Lúc yêu, anh rất chiều chuộng, tâm lý.

Anh sẵn sàng dành cả ngày chở tôi đi lùng cái áo khoác mà tôi thích, anh đưa tôi đi làm tóc ở những cửa hàng có tên tuổi tận ngã tư thị trấn. Đi đâu với nhau, anh cũng nhẹ nhàng săn đón khiến tôi tưởng mình đã tìm được một nửa đích thực của mình.

Tròn 21 tuổi, tôi lên xe hoa trong lời chúc hạnh phúc trăm năm của bạn bè. Ai cũng khen tôi chọn được chồng vừa đẹp trai, lại có nghề nghiệp đàng hoàng.

Chồng tôi là giáo viên dạy toán cấp 2 nên ngoài lương anh còn đi dạy thêm, thu nhập ở quê như thế thuộc diện đáng ngưỡng mộ. Tôi cứ tưởng đời mình bước sang trang mới tươi sáng nhưng đúng đời không ai học hết chữ ngờ.

Nhìn anh Mạnh cao to, vạm vỡ như thế không ai ngờ anh lại yếu sinh lý. Chúng tôi ở với nhau 3 năm vẫn không thể có con. Hai vợ chồng đi khám, bác sĩ kết luận lỗi từ phía chồng tôi. Đáng lẽ phải tích cực thuốc thang chữa trị thì chồng tôi lại quay sang hằn học, ghen tuông với vợ.

Ngoài thời gian đi làm về, anh bắt tôi ở nhà, cấm giao du bạn bè. Mẹ chồng tôi thì luôn miệng đay nghiến tôi “cây độc không trái, gái độc không con” khiến tôi uất ức.

Nghĩ không thể thay đổi gì, tôi viết đơn xin ly hôn và chồng tôi đã ký. Chúng tôi chia tay nhau sau gần nhiều năm trời cãi cọ, xung đột.

Mấy năm sau, tôi gặp Tùng. Tùng làm nghề lái xe, nhà anh ở gần xí nghiệp tôi đang làm. Tùng có hình thức trung bình, ăn mặc xuề xòa, nói chuyện có vẻ phóng đãng.

Mỗi lần tới nhà đưa đón, anh đều quà cáp biếu bố mẹ tôi khiến ông bà rất hài lòng. Thế là 29 tuổi, tôi lên xe hoa lần 2. Tôi tưởng mình gặp may nhưng đúng là “tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa”.

Chồng mới của tôi tính nết keo kiệt khủng khiếp, hàng tháng anh đưa tôi 2 triệu tiền ăn. Đến lúc tôi có bầu bí, anh không đưa thêm tiền còn công khai đi cặp bồ với nhân viên quán cắt tóc gội đầu. Tôi lu loa trách móc thì anh bỏ mặc tôi. Anh cứ đi sớm về khuya, tôi mệt mỏi ốm nghén cũng không thèm hỏi một lời.

Đẻ con xong, tôi khổ sở vì nuôi con ốm đau liên miên, chồng lại cứ dửng dưng như người xa lạ. Con trai giống bố như đúc nhưng anh ta vẫn không đoái hoài, chỉ đưa tiền ăn hàng tháng cho tròn nghĩa vụ. Anh ta vẫn nói bóng gió rằng thằng bé chắc gì đã là con anh ta, biết đâu những lúc chạy xe đường dài lại có người khác tới gửi gắm…

Đau đớn vì lấy nhầm chồng lần 2, tôi cắn răng nhịn nhục đợi con trai tròn 3 tuổi rồi tự tay viết đơn xin ly dị. Chồng tôi chẳng níu kéo một lời, mấy phiên tòa hòa giải không khiến anh ta mảy may suy nghĩ cho con trai lẻ loi sau này.

Thế là mới 35 tuổi, tôi đã đứt gánh 2 lần, lại dẫn con về ở nhà ông bà ngoại. Bố mẹ thương con gái lận đận đường tình duyên nên cắt cho tôi mấy chục mét đất để mẹ con tôi có chỗ ở.

Gần đây, tôi lại có anh trai tân 40 tuổi, mải phấn đấu sự nghiệp mà quên lấy vợ, ngỏ ý theo đuổi tôi. Anh ấy bảo thương tôi vò võ nuôi con 1 mình và muốn gánh vác cùng…

Vậy nhưng nghĩ đến 2 lần đổ vỡ hôn nhân mà tôi thấy lòng nguội lạnh. Liệu trên đời còn có người đàn ông tử tế dành cho tôi không?

Đọc tiếp nhiều bài hơn tại: NiceBlogger.Net

“Sợ mất vía” sau 3 ngày ra mắt dịp Tết ở nhà chồng sắp cưới

sợ mất vía

Mới qua vài ngày Tết, nhìn mọi người vẫn còn hớn hở vui vẻ trong những ngày xuân đang về mà lòng tôi càng buồn hơn.

Tôi đang thấy rối bời vô cùng. Tôi không còn muốn kết hôn với vị hôn phu của mình nữa. Những ngày Tết này, tôi càng hiểu rõ hơn về anh thì lại càng muốn xa anh. Nghĩ đến ngày kết hôn đã định vào sau Tết, tôi bắt đầu thấy sợ và không còn muốn kết hôn nữa.

Tôi quê xa, hai gia đình đã ra mắt và định ngày cưới cho nên Tết này anh xuống nhà tôi ăn Tết luôn để khi lên thành phố thì cả hai đứa cùng đi lên. Những ngày đầu khi anh về nhà tôi, khỏi phải nói tôi hạnh phúc biết nhường nào.

"Sợ mất vía" sau 3 ngày ra mắt dịp Tết ở nhà chồng sắp cưới - 1

Ba ngày Tết của tôi trôi qua thật mệt mỏi (ảnh minh họa)

Chúng tôi cùng nhau đi sắm Tết, mua đồ cho gia đình. Nhưng khi đi mua đồ tôi mới phát hiện ra anh rất keo kiệt. Suốt những ngày tháng yêu nhau, tôi cũng biết anh là người chặt chẽ thế nhưng đến dịp Tết này thì tôi thấy anh quá chi li đối với gia đình tôi.

Bất kể tôi mua thứ gì về cho nhà, anh đều nói tôi mua thêm để sau lên Tết nhà anh. Tôi bảo rằng có những thứ biếu sau Tết thì không còn giá trị nên quà biếu gia đình anh sau Tết thì để lúc đó sắm cũng được vì chúng tôi lên Hà Nội muộn.

Nhưng anh nói “không được thế, chúng mình đã là vợ chồng thì ngoại thế nào thậm chí nội còn hơn thế”. Chỉ câu nói ấy thôi khiến tôi cảm thấy sợ. Mới chỉ sắp cưới thôi, chưa là vợ chồng chính thức mà anh đã rạch ròi và sợ phần thiệt cho gia đình mình thì tôi thật sự thấy lo lắng.

Rồi trong mấy ngày Tết mọi người biết “rể tương lai” đang ở nhà tôi nên họ hàng đến chúc Tết cũng đông hơn, vui hơn và vì thế mà bia rượu cũng nhiều hơn.

Đến lúc này thì anh thể hiện rõ bản thân mình hơn. Anh uống rất nhiều. Có những ngày anh say chỉ có nằm dài cả ngày. Anh ngủ và không ai có thể gọi dậy nổi. Tôi gần như mất Tết những ngày đó. Tôi rất xấu hổ với bố mẹ tôi.

Khi anh tỉnh dậy tôi tâm sự thì anh nói “là con cái trong nhà, lại gặp họ hàng thì phải tiếp để không mất lịch sự”. Anh lấy lý do đó để chúc hết người này đến người kia. Có ba ngày Tết thì anh say mất hai ngày. Tôi không còn biết tìm chỗ nào mà chui xuống vì xấu hổ.

Trong nhà tôi, bố tôi không uống và ông luôn không thích chuyện rượu chè, nay nhìn anh ấy như vậy bố tôi không nói gì nhưng tôi hiểu ông cũng chẳng vui tẹo nào.

Tôi rất ghét con trai uống rượu. Trong nhà tôi cũng không ai như thế. Hồi yêu nhau tôi cũng đã nói rõ với anh. Thời gian yêu nhau anh cũng uống không nhiều, chỉ đủ gọi là xã giao mỗi lần xuất hiện trong các bữa tiệc có tôi tham dự.

Thế nhưng, lần này anh làm tôi thấy nản. Ba ngày Tết của tôi trôi qua thật mệt mỏi. Tôi bỗng dưng thấy chán và không muốn lấy anh làm chồng nữa! Tôi đang rối bời. Tôi phải làm sao bây giờ? Xin mọi người cho tôi lời khuyên. Chân thành cảm ơn!

Đọc tiếp nhiều bài hơn tại: NiceBlogger.Net