Tâm sự của một NGƯỜI ĐÀN BÀ NGOẠI TÌNH – ai cũng nên đọc một lần

Tôi ngước nhìn lên bức ảnh cưới treo ở góc phòng, hai kẻ kia đang tay trong tay, tay ôm hoa tươi cười mãn nguyện.

Mười năm trước chắc hẳn cả tôi và chồng tôi đều nghĩ, được cùng nhau sống dưới một mái nhà là niềm hạnh phúc nhất thế gian. Thực ra thì cũng đã có những ngày như vậy.

Cho đến khi áo cơm đè nặng, và những đứa con lần lượt ra đời…

Ảnh minh họa
Ảnh minh họa

Thỉnh thoảng tôi vẫn có cảm giác không hiểu nổi mình, không hiểu bản thân mình đang thực sự muốn gì. Tôi có còn yêu chồng tôi nữa không? Tại sao vợ chồng sống với nhau bao nhiêu năm, rồi một ngày nhận ra chẳng còn niềm hứng khởi, yêu thích và rung động nào nữa. Chúng tôi đã cùng nhau đi qua những tháng năm như thế, bận rộn mưu sinh và lơ là yêu thương, hiểu nhau rõ đến mức nhàm chán. Tôi dù sao đi nữa cũng chỉ là đàn bà, có thể mạnh mẽ ngoài đời nhưng trong tình yêu vẫn cần những lời âu yếm. Nhưng chồng tôi thì cho rằng: lãng mạn chỉ dành cho những kẻ yêu nhau chưa vướng bận gia đình. Có nhiều lúc tôi thèm một vòng tay ôm, thèm một nụ hôn cho ngày kỉ niệm nào đó mà anh đã quên vì cho rằng nó vẽ vời. Và giờ tôi cũng không nhớ, lần cuối cùng chúng tôi hôn nhau là khi nào nữa.

Tôi gặp người đàn ông ấy trong một bữa tiệc nhỏ. Người đàn ông ấy cũng như tôi, đã có gia đình. Vậy mà cái cách anh ta nhìn tôi, hỏi han quan tâm tôi khiến tim tôi loạn nhịp. Người đàn bà dễ bị khuất phục nhất là khi họ cô đơn. Có lẽ anh ta xuất hiện vào lúc tôi cảm thấy mình cô đơn và chống chếnh. Tối đó anh đưa tôi về, dừng cách xa nhà một đoạn vơí lí do “sợ chồng em thấy hiểu nhầm lại khổ em”.

Tôi bước vào nhà, thấy chồng đang kéo chăn đắp lại cho con, miệng phàn nàn với tôi về việc thằng lớn học hành chểnh mảng, còn con bé con thì bướng bỉnh cứng đầu. Rồi anh hỏi tôi vài câu trước khi chìm vào giấc ngủ. Tôi nằm bên cạnh anh, xấu hổ nhận ra lòng mình đang nghĩ về một người đàn ông khác.

Chuyện gì cũng thế, đã có sự khởi đầu thì mọi chuyện tiếp theo chẳng có gì là khó khăn. Tôi và anh ta từ vài tin nhắn, vài cuộc gọi rồi gặp gỡ nhau, ăn tối, cà phê, hẹn hò. Mỗi ngày trôi qua đều nhớ nhau đến cuồng dại. Cảm giác đó không phải tôi chưa từng có với chồng tôi, chỉ có điều nó quá xa rồi. Người đàn ông này đang làm cho tôi nhận ra tôi không phải là một phụ nữ hai con tẻ nhạt và đơn điệu. Mỗi lời anh ta nói, mỗi việc anh ta làm đều khiến tôi hài lòng và xúc động.
Một lần sau cuộc hẹn, anh ta đề nghị cả hai vào khách sạn. Đúng là tôi si mê anh ta thật, nhưng lên giường cùng anh ta tôi lại thấy phân vân. Tôi không phải là kẻ độc thân, đi đến giới hạn cuối cùng của tình yêu rồi sẽ nhận được gì? Cuối cùng tôi đành làm một phép thử. Chúng tôi đi thuê một phòng nghỉ nhỏ, cảm giác như anh ta cũng không quá vồn vập, vội vàng. Bởi có lẽ trong đầu anh ta đang nghĩ: Tôi trước sau gì chả là của anh ta. Tôi cởi một vài nút áo rồi hỏi:

-Vì sao anh yêu em?

– Vì em đáng được yêu mà.

-Chúng ta có thể mãi ở bên nhau không?

– Cả hai chúng ta đã có gia đình rồi mà. Như thế này chẳng tốt hơn sao?

-Vậy thì anh bỏ vợ, còn em bỏ chồng. Chẳng lẽ mình cứ mãi thế này?

Người ta thường nói trong tình yêu, đàn ông và đàn bà là hai sự khác biệt. Đàn ông có thể lên giường với cả những phụ nữ họ không có tình cảm. Còn đàn bà chỉ ngủ với người mà họ yêu. Đàn ông ngoại tình rồi sẽ trở về với vợ con. Đàn bà khi đã ngoại tình thì chẳng muốn về nhà nữa.

Trong phút giây, tôi nhận thấy ánh nhìn anh ta có chút sửng sốt. Anh ta bắt đầu nói năng không còn được mạch lạc với muôn vàn lý do. Và tôi trong cơn mê sảng vì yêu vẫn còn đủ thông minh để nhận ra anh ta không muốn vứt bỏ gia đình của mình. Anh ta cũng ngoại tình, tôi cũng ngoại tình, nhưng xét cho cùng là tôi thua hẳn anh ta. Tôi đi ra khỏi nhà nghỉ, không thèm nói một câu từ biệt.

Tôi về nhà mẹ đẻ hai ngày để đầu óc mình tỉnh táo lại. Tôi kể chuyện mình cho mẹ nghe. Mẹ buồn bã nhìn tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ vừa thất vọng, vừa thương xót. Mẹ nói: “Cuộc đời có phải là tiểu thuyết ngôn tình đâu mà con đòi hỏi nhiều thế. Chồng con yêu con là muốn bên con cả đời. Còn người đàn ông kia yêu con vì muốn cùng con đi một đoạn đường ngắn ngủi. Chồng con không dùng quá nhiều sức lực và thời gian cho con, bởi nó còn phải để dành sức lực chăm lo cho gia đình, cuộc sống. Còn người đàn ông kia yêu con tưởng như chết đi sống lại bởi anh ta chỉ cần yêu con một vài hôm, ngủ với con một vài đêm rồi sẽ vứt bỏ con. Chồng con chăm sóc cho cuộc sống của con. Còn người đàn ông kia chỉ chăm sóc cho tình cảm của con thôi. Con sẽ chẳng thể tìm đâu ra, một người vừa làm tròn trách nhiệm người chồng người cha lại cuồng nhiệt yêu đương và lãng mạn như một người tình. Đừng có tự làm khó mình như thế. Ngôi nhà hôn nhân, bước ra thì dễ, muốn về rất khó, con hãy cẩn trọng từng bước đi”.

Tôi ngồi nghe từng lời của mẹ, cảm giác miệng mình khô khốc không nói thành lời. Giá như mẹ tát cho tôi vài cái, có lẽ tôi đỡ đau hơn những lời mà mẹ vừa nói. Bởi vì càng nghe tôi càng nhận ra tôi là một người đàn bà không ra gì, cảm thấy ghét chính mình, khinh bỉ chính mình. Làm người ai cũng có lúc đúng lúc sai. Và khi sai, người ta có thể ngụy biện bằng muôn vàn lí do, nhưng ngoại tình thì chỉ có sai chứ không bao giờ đúng. Mẹ tôi nói: Lạc đường không đáng sợ, điều đáng sợ nhất là không biết mình muốn đi đâu.

Tôi mở mắt khi mặt trời đã chói lòa qua khung cửa sổ. Không gian im ắng lạ thường, không có tiếng léo nhéo mè nheo của lũ trẻ, một lúc mới nhớ ra hôm nay là chủ nhật. Có tờ giấy nhỏ đặt ở đầu giường, trong đó là nét chữ nguệch ngoạc của chồng tôi: “Thấy mẹ ngủ ngon, ba bố con không nỡ thức. Bố con anh đi sang ông bà nội, mẹ dậy rồi sang sau nhé”. Bật mình ngồi dậy, nắng chói hắt vào mặt. Đúng mà, phải đi qua đêm tối, mới thấy được sự rực rỡ của ánh vầng dương. Hạnh phúc chẳng ở đâu xa, cớ sao cứ mệt nhoài đi đâu tìm kiếm.

Theo PLO

Đọc tiếp nhiều bài hơn tại: NiceBlogger.Net

Sốc khi nhìn chồng và chị dâu đang rên rỉ trên giường.

Thế giới trong tôi như sụp đổ khi tận mắt chứng kiến những gì chồng đã gây ra cho tôi.

Tôi lấy chồng cách đây 5 năm và hiện tại đang ở nhà chồng cùng với bố mẹ chồng và anh chị chồng. Vì mọi người bên nhà chồng đều có tính khí dễ chịu nên tôi không cảm thấy bất tiện cho lắm dù nhiều lúc sinh hoạt chung không tránh khỏi phiền phức, đụng chạm.

Chồng tôi là người đàn ông ít nói, hơi lạnh lùng và vô tâm một chút nhưng tôi không có điểm gì phiền lòng. Tuy nhiên, sau một thời gian chung sống, tôi nhận ra giữa anh và chị dâu có mối quan hệ khá khác biệt. Sau vài lần tìm hiểu tôi mới biết chị dâu và anh từng học chung với nhau hồi đại học, khá thân thiết và chính anh là người giới thiệu chị cho anh trai.

Hiện tại là người một nhà nên hai người họ vẫn thân thiết. Thấy anh trai và bố mẹ chồng không ý kiến gì nên tôi cũng nhắm mắt cho qua, nghĩ mình không nên hẹp hòi như thế.

Kết quả hình ảnh cho ngoai tinh o nha nghi
Tôi luôn cảm thấy có điều gì bất ổn giữa chồng và chị dâu (ảnh minh họa)

Thỉnh thoảng tôi vẫn hay chạnh lòng khi chồng luôn tỏ thái độ quan tâm chị dâu thấy rõ. Nhiều khi tôi tự hỏi mối quan hệ của chồng tôi và chị dâu có điều gì ám muội không nhưng rồi lại tự trấn an mình vì chồng tôi là người đàn ông mẫu mực, đâu thể làm cái điều trái luân thường đạo lý như thế. Vậy mà có ngờ đâu, sự thật phũ phàng hơn tôi tưởng.

Sáng hôm nay tôi bị đau bụng kinh bất ngờ nên xin nghỉ làm một buổi. Mệt mỏi nên tôi cứ nằm bẹp trên giường, mãi gần 10 giờ mới dậy xuống nhà nấu bát mỳ tôm. Vừa ăn tôi vừa nhắn tin cho chồng hỏi anh có ngủ ngon không. Phải nói thêm là mấy hôm nay con gái ở bên nhà ngoại chơi nên tôi sang phòng con ngủ do chồng tôi hay thức khuya xem đá bóng.

Không thấy chồng trả lời, đoán anh đang bận nên tôi cũng thôi. Sực nhớ ra mấy cái quần đùi cũ, tôi mới lên phòng tìm để đem vứt. Cửa phòng vợ chồng tôi khép hờ, có cái quần đùi kẹt giữa cánh cửa, tôi chép miệng “Chắc sáng dậy muộn vội quá nên vứt đồ lung tung thế này!”.

Vừa chạm tay vào cái quần đùi để nhặt lên, tôi bần thần cả người khi nghe thấy tiếng rên rỉ khe khẽ phát ra từ phòng mình. Hé cửa để nhìn cho rõ, tôi thấy chồng tôi và chị dâu đang quấn lấy nhau trên giường. Chưa bao giờ tôi thấy chồng nhiệt tình như thế, anh thậm chí còn giật tung chiếc áo lót mỏng manh trên người chị dâu như thể muốn làm đứt nó. Họ say sưa đến mức không phát hiện ra tôi.

Tôi chạy vội ra khỏi nhà, suýt thì đâm vào chiếc xe máy phóng ngang qua. Tôi lao lên xe buýt, cứ thế ngồi khóc như mưa. Sao chuyện kinh khủng này lại xảy ra với tôi? Sao chồng tôi lại dám làm cái chuyện loạn luân ấy?

Tôi về nhà, ôm chầm lấy mẹ, vừa khóc vừa kể. Mẹ cũng ôm tôi, hai mẹ con cùng khóc, mẹ hiểu nỗi đau đớn tôi đang phải trải qua. Mẹ khuyên tôi tốt nhất nên ly hôn, đừng trở về căn nhà đó nữa.

Giờ tôi phải làm sao? Tôi nên dứt khoát ly hôn người đàn ông khốn nạn đó phải không? Con gái tôi sẽ hiểu cho quyết định này của mẹ nó phải không?

Theo Motthegioi

Đọc tiếp nhiều bài hơn tại: NiceBlogger.Net

Bắt quả tang em dâu ngoại tình và lời đề nghị choáng của anh rể

Thế thì em phải làm theo yêu cầu của anh thôi. Đàn ông ngoại tình thì không sao em ạ, anh vẫn có thể giữ được gia đình của mình. Còn em thì mất cả chì lẫn chài đấy, nghĩ cho khéo vào.

Vợ chồng tôi có một cuộc sống bình thường, chồng tôi là kiểu người ít nói, khô khan. Trước đây, yêu anh tôi không hề phát hiện ra điều này. Chỉ là từ sau khi cưới nhau về, tình cảm vợ chồng cứ nhạt dần. Tôi mong lắm những hành động lãng mạn yêu thương của chồng nhưng anh lại chẳng để ý đến. Nhiều lúc tôi chủ động và gợi ý anh thì anh bảo xin cô đừng có hâm nữa. Lúc đó tôi có cảm giác bực bội xen lẫn chút tự ti, e ngại.

Nhiều lần tôi tự hỏi, không biết có phải tôi kém hấp dẫn chồng rồi không ? Nói thật, tôi đã 32 tuổi, có một đứa con trai rồi nhưng trông tôi không đến nỗi quá già. Ai cũng bảo vậy, thân hình tôi không được chuẩn lắm nhưng chưa đến mức sồ sề, chảy xệ. Vậy mà tôi không hiểu sao chồng lại bỏ mặc tôi được.

Có lẽ do quá thiếu thốn tình cảm nên tôi đã ngã vào vòng tay người khác. Tôi đã gặp được một người yêu và hiểu tôi mọi thứ. Tôi chẳng cần nói ra suy nghĩ của mình anh đã hiểu cần làm gì cho tôi. Trong khi tôi chung sống với chồng hàng ngày mà chồng không hề biết sở thích của tôi. Vậy nên, tôi đã lén lút ngoại tình, qua lại với người tình bí mật của mình.

Kết quả hình ảnh cho em dâu ngoại tình và lời đề nghị của anh rể
( ảnh minh họa )

Mỗi lần gặp nhau chúng tôi đều có những giây phút tuyệt vời, anh không chê tôi ở một điểm nào. Anh luôn biết cách chiều chuộng khiến tôi ngất ngây trong hạnh phúc.

Một hôm khi tôi vui vẻ khoác tay tình nhân bước vào nhà nghỉ thì tôi sững sờ. Trước mắt tôi là ông anh rể cũng đang khoác tay một cô gái khác đang bước xuống cầu thang. Cả hai chúng tôi đều bất ngờ, đứng nhìn nhau một lúc rồi anh rể chủ động đi xuống trước. Còn người tình cũng kéo tôi đi lên phòng. Lần đầu tiên bị người khác bắt gặp trong nhà nghỉ khiến tôi bàng hoàng, run rẩy. Anh ở bên cạnh khuyên nhủ, vỗ về mãi tôi mới nguôi ngoai được.

Ngay hôm đó, anh rể đã hẹn gặp tôi để nói chuyện. Thì ra, anh cũng đã ngoại tình được hơn 1 năm nay rồi. Bất chợt anh hỏi:

– Thế Mợ ngoại tình là vì lý do gì, Cậu không đáp ứng nổi à. Nếu vậy thì mình cặp với nhau đi cho đỡ phiền nhỉ – người tôi nóng bừng bừng, giận tím mặt lại nhưng chẳng dám nói là vì tình cảm vợ chồng khô khan, nhạt nhẽo. Tôi nhẹ nhàng bảo anh rể.

– Nói thật, em đi ngoại tình cũng vì một số lý do em không tiện nói. Anh em ta đều bắt gặp nhau như thế này thì hãy giữ im lặng để không ảnh hưởng đến gia đình. Em ngoại tình nhưng không muốn gia đình mình tan nát.

– Thế thì em phải làm theo yêu cầu của anh thôi. Đàn ông ngoại tình thì không sao em ạ, anh vẫn có thể giữ được gia đình của mình. Còn em thì mất cả chì lẫn chài đấy, nghĩ cho khéo vào.

– Anh được lắm, tôi mà mất hết tất cả thì anh cũng không còn gì đâu.

Anh rể cười khẩy rồi bỏ đi, tôi chẳng thể làm gì được. Không ngờ, nhìn anh ta cũng tử tế, hiền lành và yêu thương vợ vậy mà lại dám giở trò bì ổi như vậy. Tôi sợ hãi và hoang mang không biết nên làm thế nào. Tôi tâm sự mọi chuyện với người tình của mình. Anh cũng khuyên tôi không nên quá lo lắng vì anh rể sẽ không dám vạch mặt. Anh ta cũng đâu có tốt đẹp gì mà đi vạch mặt người khác.

Vài hôm sau, anh rể nhắn tin gạ tình rủ đi nhà nghỉ thật nhưng tôi im lặng không trả lời. Tôi càng thấy ghê tởm con người đó hơn, hắn cũng lộ ra bản chất thật. Tôi biết mình có lỗi với chồng, với gia đình, tôi không muốn biện minh cho hành động của mình. Nhưng tôi vẫn trân trọng gia đình, tôi không muốn đạp đổ dù chỉ là hạnh phúc ảo.

Tôi biết anh rể sẽ không tha cho tôi. Bây giờ tôi phải làm sao để cứu vãn mọi chuyện. Tôi có nên bất chấp tất cả mà ăn thua với anh rể nếu mọi chuyện vỡ lở không? Ngày nào cũng bị tra tấn tinh thần tôi chẳng còn tâm trí mà làm việc nữa. Làm sao để tôi vượt qua tất cả mọi rắc rối đây?

Theo Phununews

Đọc tiếp nhiều bài hơn tại: NiceBlogger.Net