Mải kiếm tiền mua nhà, vợ trẻ tìm anh xe ôm đầu ngõ để thỏa mãn

Anh Hưng (31 tuổi, Phú Xuyên, Hà Nội) người đàn ông cao to, khỏe mạnh nhưng bất lực để vợ cắm sừng vì không chiều nổi vợ.

Anh băn khoăn không dám lấy vợ mới vì trong thời buổi này anh không đủ sức cân bằng s.e.x, kiếm ăn và giữ hạnh phúc.

Vợ đòi “quan hệ” 4-5 lần/ ngày

Đây là câu chuyện thật của tôi, tôi kể ra chuyện này không để nhận được sự thương hại. Tôi muốn nhắc tới nó lần cuối như một bài học đau đớn, nhục nhã của một người đàn ông bất lực.

Lẽ ra tôi đã có một cuộc sống thật hạnh phúc với vợ đẹp, con khôn nhưng vì mưu sinh mọi thứ đã thay đổi…

Cách đây 3 năm, tôi có quen và yêu Ngọc (kém tôi 5 tuổi, quê Chí Linh, Hải Dương) khi cả hai cùng làm bảo vệ cho một công ty trên đường Láng Hạ, Hà Nội.

Ngọc không cao, nhưng trắng, mắt to tròn rất thông minh. Tôi thích cái tính hồn nhiên, trong sáng, gặp ai cũng cười của em. Em sẵn sàng lao vào giúp đỡ mọi người chẳng cần biết việc đó là nặng hay nhẹ, của đàn ông hay đàn bà.

Gia đình Ngọc nghèo, phải nói là siêu nghèo nhưng tôi lấy Ngọc không hẳn vì thấy cô ấy nghèo mà thương hại. Tôi có yêu Ngọc, tình yêu chóng vánh vỏn vẹn trong vòng 1 tháng rồi chúng tôi vội vàng làm đám cưới.

Sau khi cưới, tôi theo Ngọc về quê vợ mượn tạm địa điểm của ông chú vợ mở cửa hàng bán vật liệu xây dựng. Công việc buôn bán thời gian đầu còn mới mẻ, chưa có nhiều khách. Tôi xác định, phải có thời gian để khách quen với cửa hàng của mình nên cũng không vội vàng.

Cả hai vợ chồng tôi đều làm ở cửa hàng, lúc có khách thì tôi là người bán, còn không, hai vợ chồng lại quấn quýt với nhau.

Yêu vội, lấy gấp khiến tình yêu của chúng tôi càng được thăng hoa. Chúng tôi lao vào nhau, yêu nhau như để bù đắp cho quãng thời gian yêu nhau quá ngắn. Chưa khi nào tôi thấy cuộc sống của mình hạnh phúc đến thế, Ngọc cũng luôn tỏ ra là một người vợ ngoan, rất biết chiều chồng.

Suốt khoảng thời gian 2 tháng, cuộc sống của chúng tôi thật mãn nguyện, hạnh phúc với một vòng tròn . Có những ngày vợ chồng tôi “quan hệ” tới 4-5 lần, khi thì là vợ, lúc là chồng chủ động. Tôi có cảm tưởng, thời gian này chúng tôi chỉ ăn với “làm chuyện ấy”.

Tôi và vợ rất tâm đầu ý hợp trong chuyện *ng the, nhiều lần vì thấp thỏm bán hàng mà ân ái cũng vội vàng, như người ăn vụng. Nhưng Ngọc luôn là người biết cách nhóm lửa, kéo tôi nhập cuộc giống hệt một chuyên gia. Mỗi cuộc giao hoan của vợ chồng tôi thường kéo dài khoảng 30 phút, có khi cả tiếng đồng hồ.

Chính cái thời gian vội vàng lại càng khiến chúng tôi muốn lao vào nhau bất kể khi nào có thể như để bù lại lúc vội vàng ấy.

Khi không có khách, chỉ cần quay vào thấy Ngọc là tôi lại muốn lột đồ của vợ. Cả hai chúng tôi có thể sẵn sàng làm việc ấy bất kể dưới bếp, trên nhà, hay ngay trên ghế. Tôi phải thừa nhận vợ tôi là người rất biết cách “ân ái”, thậm chí cực siêu.

Ngọc biết cách khiến tôi si mê, biết lấy những đường nét cơ thể khơi gợi khiến tôi cứ nhìn là muốn lao vào ôm ghì lấy vợ. Tôi ít ra khỏi nhà, vì thời gian chủ yếu dành cho bán hàng và quanh quẩn bên vợ.

Bị cắm sừng vì để vợ ‘ nhịn đói’

Hai tháng sau khi cưới thì Ngọc có bầu, việc bán hàng cũng bắt đầu gặp khó khăn. Khi khách bắt đầu thấy quen cũng là lúc ông chú vợ nổi hứng muốn đòi lại cửa hàng để làm ăn. Hết quậy phá, chửi bới ông lại mang cây chuối thắp hương ngay trước cửa hàng để nguyền rủa, phá bĩnh. Tôi đành trả lại cửa hàng, lếch thếch lôi vợ lên Hà Nội thuê nhà.

Lên Hà Nội, vợ có bầu, tôi để Ngọc ở nhà nghỉ ngơi chỉ làm công việc nội trợ, mình tôi lăn lộn kiếm sống. Không có cửa hàng, không người quen, vốn mới đầu tư chưa thu lại được đã phải đóng cửa, tôi đưa vợ lên Hà Nội mà trong tay chỉ còn 200.000 đồng.

Tôi tìm thuê một *ng ở phường Quan Nhân để hai vợ chồng ở. Tôi tiếp tục xin vào làm bảo vệ ca đêm cho một công ty ở Hà Nội (từ 6h tối – 6h sáng hôm sau). Ban ngày, ngoài thời gian tranh thủ ngủ khoảng 2-3 tiếng, tôi lại làm xe ôm, thợ sơn…

Số tiền kiếm được cũng đủ để tôi trang trải cuộc sống chứ không dư dả gì. Tuy nhiên, thời gian nghỉ ngơi quá ít ỏi cộng thêm áp lực cơm áo gạo tiền khiến tôi không còn mặn mà với chuyện giường chiếu.

Có lẽ cũng do cách nghĩ quá gia trưởng của tôi mà giờ tôi không có vợ. Khi đó tôi đã nghĩ, Ngọc được ở nhà dưỡng thai, ăn chơi là quá sướng, còn tôi phải vất vả lăn lộn kiếm tiền đương nhiên Ngọc phải thông cảm và biết chia sẻ với chồng.

Tôi phải thừa nhận Ngọc rất được chiều chuộng về mọi thứ, trừ “quan hệ”. Tôi không ngại giặt đồ hay làm việc nhà giúp vợ nhưng tôi đã quên hẳn “chuyện giường chiếu” do quá mệt mỏi. Cứ nghĩ thử xem, đi làm từ tối hôm trước đến sáng hôm sau, về có khách gọi đi xe ôm tôi lại lao vào đi khách.

Nếu về nhà sớm thì còn tranh thủ nghỉ, nếu không có khi phải đi cả ngày. Về nhà còn đâu thời gian để nghĩ đến chuyện đó, tôi chỉ nghĩ làm sao để có cố tranh thủ ngủ được 1-2 tiếng còn đi làm.

Cứ như vậy suốt thời gian Ngọc mang bầu, hầu như tôi chỉ gần gũi vợ được 1-2 lần, phần vì tôi không có nhu cầu, phần vì phải kiêng cho Ngọc.

Sau khi Ngọc sinh em bé, do không có người trông nên tôi đưa hai mẹ con về quê nội. Trên này tôi vẫn đi làm và hàng tháng mang tiền về để lo cho hai mẹ con. Nhưng mẹ chồng nàng dâu vốn đã không ưa nhau từ trước, nên khi Ngọc về lại không có chồng bên cạnh cuộc sống càng trở nên căng thẳng.

Mẹ tôi thường xuyên phàn nàn vì Ngọc ở bẩn, luộm thuộm, lười biếng. Có lần bà quét *ng còn khua được cả 6 cái vỏ sữa mà Ngọc uống xong đã tiện tay vứt luôn xuống gầm giường. Tôi đành phải đưa hai mẹ con lên Hà Nội, cứ đêm đi làm, ngày về phục vụ gái đẻ rồi đi làm.

Qua thời gian ở cữ, Ngọc cũng chỉ ở nhà trông con nhỏ. Đúng là “gái một con trông mòn con mắt”, sinh xong trông Ngọc mặn mà, đẹp hơn trước nhiều. Còn tôi thì đen, già đi trông thấy. Nhất là trong chuyện ấy, hầu như tôi không còn ham muốn, không muốn gần gũi vợ. Tôi đã quên mất Ngọc là người có nhu cầu rất cao.

Tôi cứ đi làm, về nhà lại tranh thủ lăn ra ngủ, đến bữa Ngọc gọi, tôi dậy ăn rồi lại lao đi làm. Có khi còn không kịp nhìn mặt vợ méo hay tròn, gầy hay béo.

Khi con tôi được 2 tuổi, kinh tế bắt đầu ổn định thì chúng tôi chia tay. Đúng là có chút tiền dễ khiến người ta sinh hư, tôi mải đi làm còn Ngọc mải lo chăm sóc nhan sắc, ăn mặc.

Giờ tôi vẫn khăng khăng lẽ ra Ngọc là vợ thì Ngọc phải hiểu và chia sẻ với tôi, tôi đi làm ngày đêm, có không đáp ứng được thì tất cả cũng là vì gia đình, vì kiếm tiền để lo cho Ngọc một cuộc sống tốt hơn.

Hình ảnh chỉ mang tính chất minh hoạ

Nhưng Ngọc đã dám phản bội chồng để lên giường với một thằng xe ôm khác mà còn công khai ngay trước mặt tôi. Tôi cũng là dân võ, tôi đã có thể lao đến túm cổ thằng xe ôm mất dạy và con vợ mất nết mà đánh cho hả dạ.

Tôi quá uất nghẹn đứng như trời trồng, nhìn trân trân vào thân xác người đàn bà mình đã từng ôm ấp, ân ái. Ngọc không xấu hổ, không sợ hãi mà còn thản nhiên đến trâng tráo. Tôi rất cay cái nhìn xéo đầy ẩn ý của vợ, tôi túm vợ lại tát một cái như trời giáng để cảnh cáo.

Vì con còn nhỏ nên tôi vẫn muốn tỏ ra là người bao dung và cho Ngọc thêm một cơ hội. Tuy nhiên, điều tôi nhận được như một gáo nước lạnh, nó còn đau đớn, tủi nhục hơn gấp nhiều lần cái cảnh vợ “ân ái” với người khác mà tôi đã chứng kiến.

Ngọc nói thẳng vào mặt tôi rằng: Anh không đáp ứng được thì tôi phải đi kiếm ngoài thôi. Nỗi đau, nỗi nhục này có lẽ đến chết tôi cũng không thể nào quên được.

Đến lúc này tôi vẫn còn băn khoăn với bài toán thân phận của mình. Trong cái thời kinh tế nghiêng ngả này, nếu có lấy vợ tiếp tôi cũng không thể cân bằng nổi chuyện giường chiếu, miếng ăn và hạnh phúc.

Nguồn: Tinmoi

Đọc tiếp nhiều bài hơn tại: NiceBlogger.Net

Vẫn làm đám cưới với bạn gái đã chết và cái kết rùng rợn đêm tân hôn

Mặc dư luận chửi Thành là điên mới rước cái xác chết về làm vợ, Thành vẫn cố chấp cưới cô bạn gái đã chết để rồi vừa bước vào phòng tân hôn với “cô dâu ma” thì bủn rủn chân tay trước cảnh tượng kinh khủng này.

Sau 7 năm yêu đương nồng cháy, cùng nắm chặt tay vượt qua mọi thử thách, sóng gió của tình yêu thì giờ đây Thành và Thủy đã đi đến quyết định hôn nhân. Bố mẹ Thủy đã đồng ý cho Thủy kết hôn với Thành, 2 bên gia đình đã xem ngày và định ngày 18, 2 tháng sau sẽ tổ chức hôn lễ cho đôi trẻ.

Sắp được về 1 nhà Thành và Thủy vui lắm, họ đã đi chụp ảnh cưới ở Nha Trang và viết thiệp mời bạn bè các kiểu hết rồi. Thế nhưng hạnh phúc, bình yên không mỉm cười với đôi trẻ, sắp có được nhau rồi họ phải đau đớn chấp nhận sự thật nghiệt ngã này.

Hôm đó vừa ngủ dậy Thành đã bàng hoàng nhận được tin mẹ vợ tương lai báo Thủy đã mất đêm qua vì cảm. Không tin vào chuyện này anh lao đến nhà Thủy ngay, bước vào phòng Thủy, Thành khụy ngã khi thấy bạn gái nằm cứng đờ trên giường chân tay lạnh ngắt không động đậy gì. Khóc mà không thể khóc nổi, Thành ôm chặt lấy Thủy mà lay cô thật mạnh để Thủy dậy.

– Dậy thôi em, đừng ngủ như thế nữa. Dậy đi in thiệp cưới với anh nào, anh không cho phép em ngủ biếng thế đâu.

– Thành, dừng lại đi. Con bé đã qua đời thật rồi. – Anh họ Thủy nhắc nhở Thành mà nước mắt tuôn lã chã.

– Tại sao, tại sao tụi em sắp là vợ chồng mà giờ Thủy lại bỏ em đi thế này?? – Câu hỏi của Thành khiến tất cả mọi người đó chết lặng, xót xa vô cùng. Ai cũng quay vội đi gạt giọt nước mắt thương cả kẻ ở lẫn người đi.

Nhà Thủy bàn tính làm hậu sự cho cô vào ngày mai, thế nhưng cắt ngang cuộc họp đó là lời nói của Thành.

– Xin bố mẹ và mọi người đừng tổ chức tang lễ cho Thủy vội. 2 ngày nữa cháu muốn làm lễ cưới với Thủy, đón Thủy về nhà cháu sẽ lo hậu sự cho cô ấy.

– Cậu điên rồi à Thành?? Con Thủy đã chết rồi, chẳng lẽ cậu muốn kết hôn với người đã chết rồi sao?? Tỉnh lại đi, con bé không còn sống nữa. Hay để cho chúng tôi thực hiện trách nhiệm của 1 người cha mẹ đi. – Mẹ Thủy đau xót mắng Thành.

– Bác ạ, 2 đứa cháu đã định ngày cưới hết rồi. Cháu yêu Thủy và cháu không thể để nhìn Thủy đi như thế này. Hãy để cô ấy làm vợ cháu, hãy để cháu cho cô ấy 1 đám cưới hạnh phúc mà 7 năm qua Thủy đã đợi chờ được không?? Hãy coi như đây là di nguyện cuối đời của Thủy được không bác.

– Được rồi, tùy cậu. Có lẽ mấy năm trước tôi không nên cấm 2 đứa đến với nhau thì sẽ tốt hơn.

Về nhà thưa chuyện với bố mẹ, ai cũng phẫn nộ nói Thành điên khi đi cưới người chết. Nhưng thấy sự đau khổ và quyết tâm đòi cưới Thủy bằng được của Thành gia đình anh cũng đồng ý.

2 ngày sau đám cưới diễn ra. Tới nhà gái rước 1 cái xác chết mặc váy cô dâu về, tay lái xe còn cười khẩy chế giễu Thành điên nhưng anh mặc kệ. Bởi đây là điều duy nhất anh có thể làm cho Thủy lúc này.

Đám cưới diễn ra chóng vánh, buồn tẻ cũng kết thúc. Bế cô vợ đã chết lên phòng Thành không quan tâm đến dư luận nói gì. 7h tối anh đã đóng cửa phòng để tân hôn với “cô dâu ma”. Gạt bỏ đi suy nghĩ vợ đã chết, Thành cứ thế mà kéo váy Thủy xuống âu yếm nhưng vợ hôn vợ thì anh bỗng dưng ngã lăn đùng xuống đất, cổ như thể có ai bóp ngạt thở vô cùng. Bị hành hạ, đánh cho tả tơi rồi Thành lại rùng mình khi nghe tiếng cười lạnh tóc gáy của ai đó.

– Anh Thành, anh đến với em đi. Em ở dưới đây lạnh lắm, em cô đơn lắm. Anh đã nói sẽ ở bên em hết đời, không rời xa em 1 phút cơ mà. Em yêu anh, em muốn được có anh.

– Thủy, Thủy phải không?? Anh biết em đã chết nhưng linh hồn em vẫn luôn bên anh. Anh biết em buồn, em cô đơn lắm nhưng Thủy ạ, anh chưa thể đi cùng em lúc này được.

– Tại sao chứ?? Anh ham sống sợ chết à??

– Không phải. Gia đình em có mỗi em là độc nhất, giờ em mất rồi bố mẹ em thì già không biết nương tựa vào đâu. Anh phải sống thay cả phần em, phụng dưỡng chăm sóc ông bà. Em có biết cái chết của em khiến bố mẹ sốc, đau đớn thế nào không?? Vào giai đoạn khó khăn này anh phải ở bên, động viên bố mẹ em.

– Anh sẽ giúp em chăm sóc bố mẹ chứ??

– Anh sẽ giúp, bởi với anh bố mẹ em là bố mẹ anh mà.

– Vậy thì hãy giúp em làm điều đó. Từ giờ em sẽ không đeo bám, lôi kéo anh chết cùng em nữa. Em đi đây… – Thủy…

1 luồng gió lạnh chạy qua sống lưng khiến Thành sởn cả gai ốc. Vậy là Thủy đã hiện về, hiện về bắt anh đi vì cô đơn, lạnh lẽo khiến Thành vừa sợ vừa xót thương người yêu. Bật điện lên, cúi xuống hôn say đắm Thủy trong nước mắt anh tự dặn lòng phải sống thật tốt để thay vợ làm tất cả những điều dang dở của em. Bởi từ giờ anh sẽ sống cho Thủy chứ không phải cho mình nữa.

Sau đêm tân hôn rùng rợn với “cô dâu ma” sáng hôm sau Thành phát tang và lo hậu sự tử tế cho cô vợ xấu số của mình. Ngày hôm trước cưới hôm sau đưa tang ai nấy cũng xót xa, thậm chí là nói Thành điên khi dại dột rước cái xác chết về làm vợ. Nhưng họ đâu biết, khi người ta yêu chân thành thì dù người đó sống hay chết họ vẫn luôn tồn tại.

Nguồn: Thethaovaxahoi

Đọc tiếp nhiều bài hơn tại: NiceBlogger.Net

Tôi đã lôi em gái của bạn gái cũ lên giường để trả thù

Muốn trả thù Linh, tôi lên kế hoạch kéo em gái em lên giường làm nhục để trả thù chị gái nó nhưng sau đó tôi phải muối mặt đến nhà em xin cưới và rồi cảnh tượng rùng rợn khi bước lên phòng rước dâu ra.

Sau 7 năm yêu nhau, cùng nhau vượt qua những khó khăn thử thách cuối cùng thay vì nhận được cái gật đầu cưới thì Linh lại “đá” tôi 1 cách đau điếng để lấy chồng giàu. Em sỉ nhục tôi rằng đến giờ này tôi vẫn là thằng công nhân quèn, lương có 5 triệu không lo nổi tiền phấn son cho em. Tôi thấp hèn, không xứng để em lấy làm chồng. Nghe những lời sỉ nhục thậm tệ của em tôi giận và thất vọng nhiều lắm. Vì anh mà tôi bỏ dở việc học đại học đi làm công nhân nuôi em ăn học để giờ em có thể làm 1 kế toán trưởng tài giỏi như vậy?

Cười khẩy vì đời quá bạc, tôi hận em, hận con gái và mất niềm tin hoàn toàn vào tình yêu. 7 năm hi sinh, hết mình vì Linh để rồi bị em “đá” 1 cách nhục nhã thế này. Không cam chịu để Linh chơi mình 1 vố đau điếng như thế, tôi uất hận và tìm cách trả thù em cho bỏ tức. Linh khiến tôi đau 1 tôi phải bắt em đau 10, nhất định là như thế tôi không thể để em vui vẻ đi lấy thằng khác được.

Kế hoạch trả thù Linh bắt đầu, tôi tìm đủ mọi cách thâm hiểm để chơi lại em nhưng không ăn thua đến khi chợt nhớ ra cô em gái Linh đang học năm 3 đại học. 7 năm yêu Linh nên tôi khá thân thiết với Mai (em gái Linh). Nó coi tôi như anh rể từ lâu rồi nên chỉ cần ới 1 tiếng là nó tới chỗ tôi liền. Việc tôi và Linh chia tay khiến nó buồn và thương tôi lắm.

Đừng…đừng mà, em vô tội… (ảnh minh họa)

Tối đó tôi hẹn Mai đến nhà mình tâm sự nó đến ngay. Chuẩn bị sẵn 1 cốc nước bỏ thuốc mê vào đó, tôi lừa lừa con bé uống đợi cho nó ngấm thuốc rồi cười điên dại dứt hết hàng cúc áo của nó ra lôi lên giường rồi bảo.

– Chị mày “đá” tao để lấy thằng khác thì tao sẽ lấy trinh tiết của mày để trả thù. Thử xem mày mất trinh vì chị mày bỏ tao, chị mày sẽ hối hận như thế nào?
– Đừng…đừng mà, em vô tội…
– Đúng, mày vô tội. Nhưng xin lỗi, để trả thù chị mày bắt buộc tao phải “dùng” mày làm công cụ trả thù chị mày thôi. Có trách thì phải trách chị gái mày đó.

Nói rồi tôi cứ thế mà làm nhục, cướp đời con gái của con bé 1 cách tàn bạo, hung hãn như trút mọi thù hận, giận dữ lên người nó. Ân ái xong chán chê, tôi lăn ra ngủ mặc kệ Mai vẫn ngất lịm vì thuốc mê. Sáng hôm sau tỉnh dậy, con bé khóc nấc lên vì sợ hãi, nó nhìn tôi với ánh mắt đầy thù hận mà tuyên bố.

– Anh sẽ phải cưới tôi, chịu trách nhiệm về chuyện này đồ tồi!
– Cưới, mày nghĩ tao sẽ cưới mày sao? Không, tao sẽ vứt bỏ mày như cách chị mày vứt bỏ tao đấy. Phải như thế chị mày mới đau, mày hiểu chứ?

Sau đêm làm nhục em gái Linh thì tôi phải cưới nó để rồi sốc nặng khi bước vào phòng rước dâu (ảnh minh họa)

– Trứng không khôn hơn vịt đâu. Tối qua trước lúc ngất đi vì cốc nước có thuốc mê và bị anh hãm hiếp tôi đã nhanh tay đặt điện thoại quay lại tất cả. Anh nghĩ sao nếu tôi đưa đoạn clip lên đồn công an và tố cáo anh tội hiếp d.âm. Vào tù bóc lịch chắc anh vui lắm nhỉ? Tôi cho anh 2 sự lựa chọn: 1 là cưới tôi, 2 là vào tù với tội danh hiếp dâ.m. Anh chọn đi! – Mai giơ chiếc điện thoại phát đoạn hình tôi hãm hiếp nó lên.
– Con ranh này khôn hơn tao tưởng đấy, thôi được rồi tao sẽ mang trầu cau sang hỏi cưới mày.

Bị Mai uy hiếp tôi đành xin bố mẹ mang trầu cau sang xin cưới Mai khiến ai cũng choáng váng khi tôi yêu cô chị 7 năm giờ lại cưới cô em. Biết sự việc, 2 bên gia đình đành đồng ý cho 2 đứa tôi cưới, còn Linh thì uất hận vô cùng vì việc làm của tôi, thấy Linh như vậy tôi mừng thầm trong bụng vì đã phần nào chơi xấu được em.

Ngày cưới đến, tôi bảnh bao đến rước Mai về nhà mình. Thế nhưng vừa đến nhà gái, bước lên tầng rước cô dâu ra tôi tá hỏa thấy người diện bộ váy cưới là Linh chứ không phải Mai, còn Mai thì nằm thở thoi thóp ở giường. Sốc về chuyện này, tôi gạt Linh ra đến ôm lấy Mai thì em ấy gắng gượng bảo.

– Em sắp chết vì bệnh ung thư rồi, hãy yêu và bảo vệ chị gái em nhé. Em nhờ cả vào anh đấy, chị ấy không xấu như anh nghĩ đâu. Chị ấy “đá” anh là vì em đấy.
– Không thể thế được Mai ơi.
– Con bé bị ung thư gia đoạn cuối rồi, bác sĩ nói nó không sống được bao lâu nữa. Lý do em “đá” anh để lấy chồng giàu là vì nó. Em muốn lấy chồng giàu để có tiền chạy chữa cho con bé, nhưng con bé không chịu và ngăn cản em đừng làm chuyện đó. Và rồi hôm anh hãm hiếp nó, nó buồn vô cùng mà quyết định không điều trị mà sống với căn bệnh quái ác này ngày nào hay ngày đó. Nó ép anh cưới để hôm nay em và nó sẽ hoán đổi vai cô dâu cho nhau, chính nó đã dùng mọi cách hi sinh cả mạng sống của mình để kéo anh và em về bên nhau.
– Trời ơi, thì ra em “đá” anh lấy chồng để có tiền chữa bệnh cho em gái. Vậy mà anh lại nông cạn đi hãm hiếp nó, trời ơi tôi đã làm gì thế này. Con bé, tôi đã làm tôi thương con bé rồi. – Tôi quỳ xụp xuống ôm mặt bật khóc nức nở hối hận vì hành động ngu ngốc của mình.
– Đúng, anh là đồ tồi mới đi trả thù em bằng cách dơ bẩn đó. Em giận anh lắm, nhưng vì con bé đã bỏ qua cho anh nên em đành chấp nhận chuyện thay nó làm cô dâu của anh vậy, nhưng cả đời này em không bao giờ tha thứ cho anh chuyện anh làm nhục nó đâu.
– Chính anh, cả cuộc đời này anh cũng không tha thứ được cho mình. Anh sai rồi. Linh à, anh xin lỗi em. Hãy để anh làm chồng em, dùng tình yêu thương để chuộc lỗi với chị em em được không?

Mai nhìn Linh với ánh mắt cầu khẩn, van xin thì Linh cũng gật đầu tha thứ và làm cô dâu của tôi. Cả chặng đường ngồi trên xe hoa về nhà trai cả tôi và Linh không nói câu gì chỉ biết nhìn nhau thở dài. Trong chuyện này tôi là người có lỗi và có lẽ tôi sẽ phải dùng cả cuộc đời này để trả nợ cho Linh. Ngày cưới, ai nấy cũng vui vẻ riêng tôi, Mai, Linh lại cảm thấy ngột thở và đầy oán hận thế này đây.

Nguồn: Thethaovaxahoi

Đọc tiếp nhiều bài hơn tại: NiceBlogger.Net

Phi công trẻ đến tận nhà tố quý bà mua “tình” quỵt tiền

Thế rồi chiều muộn thứ 7 tuần trước, Thục Quyên định đóng cửa hàng để nghỉ thì nhà tôi có khách.

Đó là một thanh niên còn rất trẻ, tôi áng chừng cậu ta chỉ 20, 21 tuổi gì đó, nhìn cậu ta rất tự tin ngồi xuống ghế ở phòng khách mà không đợi tôi mời, còn vợ tôi mặt mày tái dại, lắp bắp không ra lời, tôi biết có chuyện chẳng lành.

Kết quả hình ảnh cho tinh tre
Ảnh minh họa

Hôm tôi đưa Thục Quyên về ra mắt bố mẹ, họ hàng ở quê, mấy đứa con gái bạn Na, người yêu cũ của tôi nhìn ngắm Thục Quyên một hồi, rồi chẳng cần giữ kẽ chúng thì thào bàn tán rằng tưởng gái phố ăn trắng mặc trơn, xinh đẹp ngần nào chứ đem ra so sánh thì Thục Quyên kém sắc hơn Na.

Rồi chúng kết tội tôi là ham giàu phụ tình Na, làm tôi phải kéo vội Thục Quyên về nhà kẻo em nghe được lại cho tôi nọ kia rách việc.

Thật ra bọn con gái ở làng cũng không đổ oan cho tôi khi mà tôi và Na nặng thề hẹn ước, nhưng biết làm sao được, cuộc đời tôi, tương lai tôi, tôi phải tự lo, khi có điều kiện vươn lên tôi phải chớp thời cơ.

Chứ lấy Na, cắm rễ ở làng, ngày ngày chỉ có bán lưng cho trời, bán mặt cho đất lấy gì để đổi đời, lấy gì để tích tiền, tích của cho con cái ăn học thành người? Tôi đã phải rời làng, xa bố mẹ, lỗi hẹn với người yêu thì cũng cho tôi có quyền lựa chọn mới là công bằng…

Thục Quyên không hề xinh đẹp nếu không muốn thẳng thắn nhận xét rằng em quá kém về nhan sắc, một điều nữa là em hơn tôi hai tuổi, đến cuối năm tôi mới 24 còn em đã bước sang tuổi 26.

Nhưng bù lại bố mẹ em có cửa hàng khá lớn trên phố chuyên buôn bán vật liệu xây dựng. Bố mẹ em sẽ cho vợ chồng tôi tiền để mua nhà ra riêng ngay sau khi cưới. Tôi không phải mang tiếng là làm thuê cho gia đình em nữa mà có lương, có thưởng đàng hoàng! Vậy làm sao tôi phải từ chối cơ hội đẹp như mơ đó?

Đám cưới của tôi và Thục Quyên được nhà gái lo từ A đến Z, giữ lời hứa, vợ chồng tôi đi hưởng tuần trăng mật về là dọn luôn đến nhà mới. Ngôi nhà hai tầng to, mặt tiền đủ rộng để Thục Quyên mở một shop giày dép, túi xách thời trang, còn tôi lại tiếp tục làm cho cửa hàng buôn bán vật liệu xây dựng của bố mẹ vợ.

Thục Quyên dứt khoát là việc ai người ấy làm, tiền ai nấy tiêu, chỉ góp chung khi nào cần mua sắm vật dụng trong nhà. Nhưng thực tế hai năm ở cùng em tôi chưa phải bỏ tiền túi mua món đồ nào ngoài tiền ăn uống, quần áo cần thiết cho bản thân tôi.

Tôi là trai quê, bạn bè không có mấy, còn Thục Quyên ngoài khách đến mua hàng em còn có hàng tá bạn cả trai lẫn gái, mà xem ra ai cũng thừa ăn, thừa tiêu. Mỗi lần về nhà gặp đám bạn của em tôi thường lấy cớ tránh mặt lên gác hoặc dắt xe ra phố để đỡ nghe chuyện ăn chơi, hưởng thụ, bồ bịch mà họ luôn bàn tới.

Thú thật tôi không thể quản được vợ, có muốn cũng không có thời gian bởi công việc ở cửa hàng của bố mẹ vợ luôn bận rộn, kể cả ban đêm hàng về tôi cũng phải có mặt để kiểm đếm, bốc vác rồi sổ sách đầy đủ trình bố mẹ duyệt mới được nghỉ. Vì vậy nghe mấy anh cùng làm thì thầm chuyện vợ tôi có nhân tình trẻ tôi cũng lo lo nhưng chưa biết làm cách nào để kiểm chứng.

Thế rồi chiều muộn thứ 7 tuần trước, Thục Quyên định đóng cửa hàng để nghỉ thì nhà tôi có khách. Đó là một thanh niên còn rất trẻ, tôi áng chừng cậu ta chỉ 20, 21 tuổi gì đó, nhìn cậu ta rất tự tin ngồi xuống ghế ở phòng khách mà không đợi tôi mời, còn vợ tôi mặt mày tái dại, lắp bắp không ra lời, tôi biết có chuyện chẳng lành. Chưa kịp hỏi cậu thanh niên đã lớn tiếng đòi vợ tôi trả nợ, nghe món tiền khá lớn tôi cũng thấy choáng nên nhỏ nhẹ hỏi cậu ta là vợ tôi nợ cậu tiền gì?

Tôi vô cùng thất vọng, xấu hổ khi trước mặt vợ chồng tôi, cậu thanh niên nói trắng ra rằng vợ tôi đã “mua tình” ở cậu ta nhiều lần nhưng thanh toán không sòng phẳng, nay cậu tìm đến tận nhà đòi cho hết nợ…

Theo TienPhong

Đọc tiếp nhiều bài hơn tại: NiceBlogger.Net